Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

SUY NGHĨ VỀ BIỂU TÌNH NGÀY 11/5


Suy nghĩ về các cuộc biểu tình ngày 11-5-2014
 
 

 

 

Hình như có một sự hài lòng, một sự thỏa mãn khi thấy các lực lượng vốn luôn chống lại các cuộc biểu tình chống sự xâm chiếm, gây hấn trên Biển Đông của TQ(sau này gọi là chống TQ) trước đây, nay bỗng dưng quay lại như thể hòa hoãn với người dân đi biểu tình chống TQ. Tôi cảm nhận được những điều mà phe nhân dân hân hoan. Với tôi, những điều đó còn sớm.

Trong cái không khí hân hoan đó (gọi là hân hoan vì thấy được những cuộc biểu tình chống Tàu trước đây của tôi và các bạn cùng chí hướng đã được chứng minh là đúng) tôi lại suy nghĩ và muốn đặt câu hỏi: đất nước chúng ta sẽ đi về đâu?

Vậy những suy nghĩ của tôi là gì?

 

1.Về vị thế của Việt Nam và những người lãnh đạo đất nước.

 Với tôi, dù các vị có những ràng buộc lẫn nhau bởi cái nguyên tắc lãnh đạo tập thể, nhưng qua sự việc Tàu khựa đặt giàn khoan, về TÂM các vị không xứng đáng là những người lãnh đạo. Sự bức xúc trong nhân dân là quá rõ. Nhưng ngay trong thời gian đó, các vị tụ tập về Hà Nội, ngồi phòng lạnh lại để bàn về một vấn đề tại thời điểm này là rất trên trời: bàn về văn hóa. Nhân dân dài cổ trông chờ các vị nói lấy một câu phản đối TQ, cổ súy lòng yêu nước, các vị im lặng hết.

Về sự phản ứng linh hoạt, những người theo CNXH phải học rất nhiều những người lãnh đạo thuộc phe TB. Điều này cũng thể hiện rõ, cái TẦM NHÌN, đánh giá sự việc của các vị thấp, rất thấp. Và qua đây, có thể chắc chắn nói như đinh đóng cột, các vị không do nhân dân bầu lên, các vị được bầu bởi phe nhóm vì các vị không bức xúc nỗi bức xúc của nhân dân, lo lắng, quan tâm mối lo lắng, quan tâm của nhân dân. Những gì mà trong hệ thống lí luận của CNXH đặt nhân dân là đối tượng phục vụ chỉ là giả tạo, các vị luôn coi nhân dân là những con tốt, những kẻ thừa hành, đối tượng chỉ biết vâng lời, các vị muốn nói thế nào cũng được, dân đen đều phải nghe và không có quyền nói lại.

- Những người lãnh đạo bị động trước động thái của TQ , không có sự chuẩn bị các phương án đối phó với tình huống xâm lấn trên biển như đang xảy ra.

- Các nhà lãnh đạo bị động cách ứng xử với nhân dân khi tình huống xâm lược của giặc Tàu xảy ra thể hiện ở tp Hồ Chí Minh, lãnh đạo thành phố không dám tiếp xúc với đại diện lực lượng biểu tình trí thức đến xin phép và do vậy càng không có phương sách đối phó với lực lượng biểu tình nhân dân mà trước đây họ vẫn cho là thế lực thù địch hoặc tụ tập tự phát.

- Phe thân Tàu hoặc bảo thủ trong giới lãnh đạo hiện mạnh hơn lực lượng muốn cải cách thể chế, chống lại ảnh hưởng của Tàu khựa. Điều này thể hiện trong ngày biểu tình, lực lượng phản đối biểu tình nhân dân đã cướp diễn đàn của biểu tình trí thức tại nhà hát thành phố Sài Gòn, cũng lực lượng này trà trộn vào lực lượng biểu tình nhân dân, có hành động phá đám, đưa ra các khẩu hiệu tin tưởng chế độ.(mang cờ búa liềm và một số khẩu hiệu, bài hát mà lực lượng biểu tình nhân dân không bao giờ dùng hoặc hát

 - Với thế giới, nước Việt Nam ta gần như cô độc trong cuộc đấu tranh với Tàu.

Thể hiện rất rõ ở tuyên bố cấp cao của tổng thống, chủ nhà Miến Điện không tỏ thái độ phê phán hay lên án hành động xâm phạm biển Đông của TQ. (Trong tuyên truyền, đài truyền hình VTV1 đã phải lấy đi lấy lại hình ảnh của nước Mỹ.) Điều này chứng tỏ nhiều hành động của chính phủ VN trước đây không được bạn bè trên thế giới ủng hộ và có thể, họ quan niệm cách đối xử với bạn bè của VN không thật lòng.

Cả ở người phát ngôn LHQ trong ngày đầu tiên khi phóng viên VTV phỏng vấn, hỏi về thái độ của LHQ về việc giàn khoan khủng HD-981 hạ đặt vào vùng EEZ của VN, ông này trả lời rất chung chung, vô thưởng vô phạt, nhạt nhẽo.

Những điều đó chứng tỏ VN rất cô đơn trong trận chiến với TQ. Chúng ta không có bạn! Những người bạn chí cốt dám sẻ chia khổ đau và là chỗ dựa tin cậy của nhau. (Nói về niềm tin chiến lược e xa xôi quá) Những nước XHCN cùng tư tưởng mà VN vẫn nhắc tới đã đi đâu mất cả. Cả những người anh em Cu Ba chung một chiến hào hay vọng gác gì đó, môi răng Việt-Lào cũng biệt vô âm tín

 

2. Với các lực lượng từ trước đến nay vẫn đi đầu trong phong trào chống TQ.

Chúng ta có nhiều lực lượng nhưng chưa “bầu, chọn” được một thủ lĩnh để tập hợp đội ngũ. Có thể trong lực lượng này,( thời điểm này chưa bộc lộ) chưa thật coi (tìm được) ở những bạn bè, đồng đội của mình có những người có phẩm chất tốt hơn mình, xứng đáng hơn mình(về phân tích, nhận định đúng đắn tình hình; sự khéo léo, mềm dẻo trong đấu tranh; sự sâu sắc, có nhiều ý tưởng trong suy nghĩ và các bài viết; sự dũng cảm khi đối mặt với lực lượng chuyên bắt bớ, đàn áp. Gần đây tiến sĩ Phạm Chí Dũng đã đề xuất bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Tôi cho rằng nếu không có một cuộc trao đổi rõ ràng, không thể tìm ra được con người đó và cũng không làm tăng sức mạnh của lực lượng biểu tình nhân dân thậm chí còn làm suy yếu lực lượng và hình ảnh của phe biểu tình nhân dân. Cũng không thể nói trong hàng ngũ những người dám dấn thân xuống đường thời gian qua, không có những cá nhân bị tư tưởng địa vị, danh tiếng trên dưới, tạo ảnh hưởng tên tuổi cá nhân, hoặc địa phương chi phối).

 Điều này đã được chứng tỏ sự phân hóa lực lượng ngay trước khi biểu tình vì những ý kiến khác nhau xung quanh cách tỏ thái độ với chính quyền về mục tiêu của cuộc biểu tình. Những người như Nguyễn Đan Quế từ lâu không có dịp tỏ rõ chính kiến hoặc chính kiến của ông không được lan tỏa trong giới biểu tình nhân dân. Thậm chí những trí thức vốn vẫn thường xuyên có chính kiến và nói chung được tín nhiệm trong giới biểu tình nhân dân thì kỳ này vẫn bị một lực lượng biểu tình nhân dân khác phản đối bởi cách thể hiện thái độ xin phép chính quyền cho biểu tình. Một lực lượng khác lại không đồng ý vì cách đi biểu tình vì có thể bị chính quyền lợi dụng hình ảnh lòng yêu nước của một bộ phận biểu tình nhân dân, lấy hình ảnh của lực lượng này, hòng làm thay đổi bộ mặt xấu xa, hèn yếu vốn mang tính thuần phục TQ.

3. Thời cơ để VN thay đổi.

Đây sẽ là một cuộc thay đổi toàn diện. Đó là sự thay đổi: thể chế chính trị, tự do dân chủ, thoát khỏi ảnh hưởng giáo điều để đi với xu thế phát triển của thời đại và đặc biệt cần thoát khỏi sự kiềm tỏa của TQ.

Giờ đây, mong muốn một sự thay đổi ôn hòa như Miến Điện chắc sẽ rất khó khăn. Vì sao? Vì TQ đã tạo ra một vết thương trong lòng người dân và trong đất nước này. Khi mà TQ đã bỏ ra cả tỉ đô chế tạo giàn khoan nước sâu, đưa đến vùng EEZ của ta, thì TQ không thể rút nó đi trong vòng sớm nhất là 3 tháng như họ đã tuyên bố. Đó là sĩ diện của nước lớn mà cái nước đó vẫn đang áp chế ta.

Với cơ chế hiện nay, người VN đừng mong sự đổi mới từ những 200 vị TƯ và 500 vị đại biểu QH. Tới thời điểm này, những con người đó không có quyền nói “họ làm việc, chiến đấu là vì nhân dân” được nữa. Cái họ lo lắng nhất chính là quyền lợi của bản thân, gia tộc và những kẻ cùng hội cùng thuyền, cùng vây cánh. Cái hội nghị TW đáng lí ra phải có lời tuyên bố mạnh mẽ về chủ quyền đất nước thì lại tập trung lại chỉ nghe những lời nói về cái vấn đề văn hóa. Không ai dám nói văn hóa không quan trọng nhưng lúc này phải đặt cái chủ quyền quốc gia lên trên hết.

Câu trả lời nằm ở một số ít những người có lương tâm, có cách nhìn mới trong chính quyền và có vai vế trong lãnh đạo và họ phải kết hợp với những con người thế hệ mới, thế hệ f, dám có một tư duy mới thay thế cái đã lỗi thời vẫn đè đầu chúng ta.

Những hi vọng đó chắc xa vời lắm.

Cái mà tôi hi vọng có thể dễ đạt được sau vụ “giàn khoan” này là nhận thức của cái đa số xưa nay vẫn im lặng chờ thời sẽ có những phản ứng tích cực hơn nữa. Điều đáng buồn lại là đại đa số các vị là trí thức, công chức Nhà nước hoặc nhân viên làm việc cho các công ty nước ngoài, những người vẫn cho rằng mình là người hiểu biết hơn nhiều người khác, lại im lặng quá lâu và không biết đến khi nào. Có câu “Hiểu biết mà im lặng thì là tội ác” đấy, các vị nhớ cho. Vậy thì giờ đây các vị đang có điều kiện thể hiện cái “tâm” của mình với đất nước đấy.

Phải cần một số đông áp đảo mới có thể làm thay đổi tư duy của những người đang nắm quyền hành, mới có thể có những đột phá về tư tưởng để khai thông con đường thay đổi thể chế đất nước. Những người xưa nay im lặng, nếu chuyển mình, sẽ tạo được số đông đó.

Tôi cho rằng không thể chờ đợi ở các vị có nhiệm kỳ dang dở này. Chỉ có những con người mới, mới có thể đẻ ra những tư tưởng mới, mới có thể đi đến con đường hòa hợp cho mọi người dân Việt trong xã hội ta. Lúc đó mới có thể nói tới sự đồng lòng nhất trí của toàn dân chống kẻ thù.

Nếu không tìm ra con đường đi đến sự nhất trí, đồng lòng đó thì đừng nói gì đến đánh Tàu lúc này.

Vinh Anh                                                               

         15/5/2014

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét