Giời ơi
Nhìn ảnh thằng công an-tội
phạm trong phiên tòa nhăn nhở
Đánh chết người vẫn được hưởng
án treo
Tôi ngao ngán những thân phận
bọt bèo
Dẫu nổi chìm vẫn chỉ bèo bọt!
Hỏi vì sao, hỡi ông giời ơi!
Tôi xa xót người vợ bụng mang dạ
chửa
Dắt tay con, khăn trắng quấn
quanh đầu
Nức nở nuốt vào lòng dòng nước mắt
đớn đau
Thăm thẳm bao điều không được nói
Ngửa mặt hỏi trời, trời bị che làn khói?
Tôi đi tìm công lý, công lý thăm
thẳm xa
Oan khuất cứ trùm lên oan khuất
Dân mất ruộng ngoài kia nỗi đau chồng
chất
Có ai cùng mình giữ mảnh đất bị ủi
san
Hỏi ông giời, liệu ông có vô
can!
Tôi ngậm miệng nuốt hạt đắng, hạt
cay
Ngẫm sự vô lý và nghĩ về điều
phi lý
Đi tìm những người năm xưa đầy
dũng khí
Phũ phàng vì cái gục đầu trước số
phận hôm nay
Ông giời ơi, ông có hay?
Phong vũ biểu lòng tin như một lời
thở than
Tôi mơ hồ “ngắm” mảnh đất thiên
đường nơi xa vắng
Nói với cháu con và khấn tổ tiên
trong cõi lặng
Những góc khuất cuộc đời sẽ rõ
vào ngày mai
Và chờ mong ông giời, ông đừng
khi nào sai.
VINH ANH-2/4/2014



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét