Về tờ
giấy cam kết của ông Chung
Nếu là dân Đồng Tâm, tôi mừng, tôi thở phào
vì thế là rồi “mọi sự” cũng qua.
Những người ngoài Đồng Tâm có hiểu nổi “những
ụ, những lũy” mà dân chúng tôi buộc phải dựng lên nó căng thẳng thế nào không?
Có hiểu tiếng kẻng đang đêm đánh thức cả làng là thế nào không? Và đã bao lần
nghe dân Đồng Tâm nói “Người dân đây không tin ai được nữa, chúng tôi bị lừa
nhiều quá rồi…”
Tôi thì tôi mừng và cho đây đúng là thắng lợi
của dân Đồng Tâm. Từ sâu thẳm, tôi cho rằng, ý chí, sự đồng lòng và mong muốn
cuộc sống yên lành của người Đồng Tâm đã tháo được ngòi nổ chứ không phải là “ý
chí” của chính quyền với những mỹ từ được bọn bồi bút tô vẽ.
Đến nay, tuy đã gọi là xong bước đầu, đã gỡ
được ngòi nổ, song bên cạnh đó vẫn còn đấy những nghi ngờ về bản cam kết của
ông Chung, vẫn còn đấy ý chí “chỉ có thắng” của cường quyền, những kẻ không muốn
kịch bản ngày 22 xảy ra, bởi đâu đó vẫn có những lời lẽ tức tối coi như đã
“thua” dân.
Nhiều bạn cho rằng bản cam kết của ông
Chung không có căn cứ pháp lý thể hiện một văn bản đầy đủ của một nhà nước pháp
quyền vì thẩm quyền miễn truy cứu trách
nhiệm hình sự theo luật định thuộc về 3 cơ quan, đó là Cơ quan điều tra, Viện
kiểm sát và Toà án… và rồi thể chế sẽ “bắt” ông Chung lật kèo. Xin thưa rất
khó lật kèo. Thời đại hôm nay là thời của internet, không giống như thời ở xóm
Cộng hòa, Thọ Ngọc, Triệu Sơn, Thanh Hóa 28 năm trước
mà nhà báo Xuân Ba đã viết, ngày đó chỉ dân Cộng Hòa, Thọ Ngọc biết với nhau.
Hôm nay cả thế giới biết về làng Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức rồi. Bản cam kết có chữ
ký và điểm chỉ của ông Chung cùng nhiều chức sắc đi theo đã được công bố trước
bàn dân thiên hạ rồi.
Có cái điều người dân cả nước phải đợi đến khi nào mới có nhà nước pháp quyền và liệu đến khi nào người
dân mới được đối xử công bằng bằng chính các bộ luật của chính quyền của một
nhà nước dân chủ “do dân, vì dân”? Trả lời luôn, còn lâu. Một khi người dân vẫn
bị coi là kẻ “thường dân”, không là đối tượng quan tâm bậc nhất của nhà nước.
Nghĩa là tiến trình dân chủ hóa đất nước còn phải trải qua nhiều chặng chầy
chật gian nan và có thể, cần phải có thêm nhiều Đồng Tâm nữa.
Vậy thì tờ giấy của ông Chung có tác dụng
gì? Ông Chung “không là cái gì” của chính quyền thành phố mà ông là chủ tịch ư?
Không thể bỏ qua tờ giấy mà ông Chung đã điểm
chỉ, tờ giấy này, theo tôi, với dân Đồng Tâm vẫn rất nặng cân, với những tiền lệ
sau này cho cả nước cũng rất nặng cân. Tờ giấy đó cũng là bộ mặt thật của thể
chế hiện nay, luật pháp, thể chế, chính sách cũng đã thể hiện ở tờ giấy đó. Bác
bỏ nó tức là bác bỏ hình ảnh một nhà nước dân chủ “vì dân, do dân” hiện tại.
Tôi nghĩ, qua Đồng Tâm, nhiều người trong bộ
máy nhà nước rõ ràng, một lần nữa, đã thấy cần có một cách nhìn đối với dân, thể
hiện ở việc 30 nhân viên công quyền bị dân bắt làm con tin và vì sao họ lại để
bị dân bắt, đặc biệt cần có sự thay đổi về chính sách sở hữu đất đai, đất đai
phải có chủ chứ không phải là một ông đại diện mù mờ, mơ hồ trên mây, trên gió
là nhà nước một cách chung chung.
Vậy là con đường đi đến đích vì một đất nước
cường thịnh, dân chủ là phải thay đổi thể chế là điều tất yếu không còn nghi ngờ.
Nhưng chắc chắn không dễ dàng và sớm kết thúc.
Vinh Anh 24/4/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét