Mong chỉ là chào tạm biệt
Hôm nay, trang Ba sàm có lời chào chia tay, bỗng thấy bâng khuâng.
Đã từ lâu, cùng với trang Bauxit, tôi đã tìm thấy được sự thật trong
cái đất nước mình đã và đang sống, tìm thấy con đường đi cho xã hội Việt Nam bằng
tự nhận thức, tự thay đổi chứ không phải do áp đặt bằng các buổi sinh hoạt
chính trị vẫn lặp đi lặp lại.
Tôi vẫn ảo tưởng rằng những điều mình biết là “quốc gia ghê gớm” lắm.
Vậy mà thực sự những cái mình gọi là biết đó nó mới chỉ là một phần sự thật và
như người ta nói “một nửa sự thật thì chưa phải là sự thật…”, để rồi “cơm ba
bát, áo ba manh/ bữa sáng dứt khoát phải anh Ba Sàm” đã thật sự là món ăn hàng
ngày không thể thiếu của một lão già như tôi.
Ngày đầu đó, Ba Sàm điểm tin liên tục và có lẽ chỉ phần điểm tin lúc
2h sáng tôi không đọc được ngay, còn các buổi khác, tôi là một trong những độc
giả sớm nhất của Ba Sàm. Tôi rất thích thú với những lời bình khi thì hóm hỉnh,
khi thì sâu cay mang cả tính hướng dẫn được kèm theo bản tin mà Ba Sàm chọn lọc.
Vẫn nhủ với mình, những lời bình đó rất sâu sắc về trí tuệ . Sau này biết anh
ta còn trẻ hơn mình nhiều, tôi càng phục.
Cái mà tôi nhận được ở Ba Sàm không phải cái “đao to búa lớn” quá với
tầm sức của tôi là “phá vòng nô lệ” như một tuyên ngôn trên trang của anh. Tôi
chưa nhận thức tới được mức độ đó, nhưng chắc chắn Ba Sàm đã khai trí tôi rất
nhiều điều về phương cách sống có chủ đích, mục tiêu rõ ràng trên nền móng một
xã hội dân chủ. Đọc những bài viết trên đó, tôi thấy mình biết nhiều hơn, học
được nhiều hơn cả quãng đời mình đã sống, đã phục vụ.
Với những người tài giỏi, tôi chỉ thường “khính nhi viễn chi” và rất
nhớ dáng gày mảnh với cặp kính và chiếc máy ảnh luôn bên người anh những lần
cùng anh xuống đường biểu tình phản đối hành vi gây hấn, xâm phạm chủ quyền biển
đảo Việt Nam của Trung Quốc. Cũng không hiểu sức lực ở đâu, khiến một người
dáng vẻ nhẹ nhàng như vậy lại có thể điểm biết bao trang báo cung cấp cho bạn đọc
ròng rã bao năm trời những tin chính xác, nóng hổi mà “lề phải” không có, cho tận
đến ngày anh bị bắt. Vậy là chưa một lần tôi trực tiếp nói chuyện với anh.
Những tưởng sau khi bị bắt, trang Ba Sàm sẽ “chết”. Nhưng không, may
mắn thay anh có người đồng sự cũng kiên cường, dẻo dai không kém, vẫn duy trì để
Ba Sàm nói tiếng nói chính nghĩa, nói sự thật và không thể chết cho đến hôm nay
là chị Ngọc Thu. Qua những lời tâm sự của chị, tôi hiểu thêm sự vất vả mà chị
đã thay Ba Sàm gánh vác những năm vừa qua. Một người mẹ, một người lính trong
quân đội Mỹ lại còn mỗi ngày 10 tiếng đồng hồ chọn lọc, đưa bài vở lên trang Ba
Sam, tôi thật sự cảm nể sức làm việc của chị, dẫu rằng, có thể đâu đó nghe được
những lời phàn nàn về bài vở. Nhưng với tôi, để đọc và hiểu được những gì mà
trang Ba Sàm do chị Thu đưa lên sau ngày anh bị bắt, vẫn là một lượng thông tin
khổng lồ.
Tiếc và nhớ lắm. Ước chi sẽ lại một ngày, chị Thu sau thời gian nghỉ,
Ba Sàm ra khỏi nhà tù, tôi lại được đọc những bài viết viết trên “thông tấn xã
vỉa hè”, bởi với tôi, “vỉa hè, tôi luôn cảm nhận được hồn vía của nó: “vỉa hè nắng,
bụi, mưa dư/ mà sao trong suốt, mà thư thái lòng”.
Thật đúng như người đời nói: “Ba Sàm bàn chuyện chính thống, chính
thống nói chuyện Ba Sàm!”
Vinh
Anh-19/4/2017


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét