Vì dân, thương dân
Mỗi lần nghe được một lời nói vì
dân, thương dân từ chính mồm các vị lãnh đạo có số có má, mình phải xem chỉ vì
cái muốn, cái muốn dở hơi, xem cái mặt ông đó là ông nào. Thực ra là không xem,
chỉ ngó thôi, ngó rồi lại quên cái mặt đó đi ấy mà. Nhưng, mặt khác, lại nhớ rất
dai những lời mà cái ông đó nói. Nhớ và luôn kèm theo nỗi nghi ngờ. Không,
không thể nói là nghi ngờ mà… nói luôn, không tin, không thể tin. Đố các bạn
tìm được một trong các vị đó, lời nói và việc làm trong phạm vi “vì dân, thương
dân”, đi đôi với nhau đấy. Nhưng, nhưng nếu như muốn tìm, lời nói và hành động
ngược nhau, tìm dễ ợt.
Vì dân, thương dân ở nước mình
là thứ tình cảm xa xỉ của quan chức nhưng lại là thuộc tính của kẻ có chức có
quyền, muốn trưng ra cho thiên hạ biết. Phàm như tất những ai muốn trưng cái tốt,
cái đẹp của mình ra, thì đều là những người có vấn đề về tư cách. Để che chắn
an toàn cho tính cách, mang ý nghĩa đạo đức này, người ta mang đạo đức cụ Hồ ra
để học tập, và làm bia chống đỡ. Bắt mọi người nghe và học. Còn với riêng họ, những
người hô hào học tập cụ, coi như đã thấm, càng chức to càng thấm, cứ như là đã
miễn nhiễm với mọi loại vi-rút rồi, toàn thân đã được bao bọc và bảo vệ bởi đạo
đức của cụ rồi.
Thực ra, nói cho ngay, bọn đó đa
phần là bọn đạo đức giả. Ngày hôm nay, bọn đạo đức giả đầy rãy trên sân khấu
chính trị nước nhà. Đạo đức giả là gì? Các bạn thử xem những kẻ hay đứng trên bục
giảng dạy đạo đức, có những nét sau đây không?(Tổng hợp trên mạng):
1.Giúp người nhưng không vô tư. Tục ngữ có câu, làm
ơn không mong báo đáp, muốn được báo đáp đừng làm ơn. Sống trên đời, hãy sống
bao dung rộng lượng, vui vẻ giúp đỡ người khác một cách vô tư, chúng ta sẽ nhận
được phúc báo lúc nào không hay, thậm chí còn giúp bản thân hóa giải được họa hại.
2. Làm việc thiện nhưng muốn hơn người, hình thức bề ngoài tốt lành thánh thiện nhưng tâm địa cực kỳ xấu xa.
3. Có đạo đức khí tiết nhưng lại muốn thể hiện mình khác biệt. Họ thích huyễn hoặc,
khoa trương bản thân hơn là phấn đấu để đạt những giá trị thiết thực. Họ thích
hư vinh, thích được người khác tán dương, coi mình là trung tâm. chính lòng không ngay thẳng,
không thiện tâm
Nếu có dính một điểm nào đó, thì
đó chính là kẻ đạo đức giả. Nói và làm của những kẻ đó không bao giờ thực sự vì
dân, thương dân đâu. Xem ra, để làm người tử tế, dù muốn đâu có dễ.
Cái sự thương người nó là tính
thiện vốn có. Cuộc đời, nghĩa là môi trường sống, sẽ làm cho cái tính thiện đó
được vun đắp nhiều thêm, lớn thêm hoặc cũng có thể khiến nó teo tóp đi, biến dạng
mất. Cái tính thiện đó phụ thuộc rất nhiều điều kiện, có những điều kiện mà ta
không thể lường hết được trong cuộc đời ngắn ngủi của ta.
Tại sao người Việt mình khi ra
nước ngoài (đặc biệt là các nước phát triển, như mấy nước Bắc Âu chẳng hạn), rất
tự giác, biết tôn trọng luật lệ giao thông hoặc vệ sinh công cộng. Nhưng cũng
chính những con người đó, khi về nước, họ sẵn sàng uống rượu bia khi lái xe, vượt
đèn đỏ hoặc đứng đái ngay chỗ đông người qua lại. Có phải cái thiện trong con
người ta được vun đắp khi ở Tây, và teo tóp khi về Ta?
Có thể hiểu vì sao, 4 ông cảnh
sát Mỹ đã làm chấn động nước Mỹ khi gây ra cái chết của một người Mỹ da màu. Cũng
có thể hiểu vì sao tất cả cảnh sát ngày đưa tang người Mỹ da màu đó, cùng quỳ gối.
Có phải tính thiện trong con người, vẫn có xu hướng cao hơn? Có phải con người
nhân bản vẫn luôn đề cao tính thiện và vẫn
tồn tại trong mỗi con người?
Lại nói về chuyện cụ Kình Đồng
Tâm. Sự chuẩn bị từ trước khi xảy ra cái chết cụ Kình, cho ta thấy, đây là một
vụ việc mà Nhà nước này coi trọng. Vụ việc xảy ra, khiến nổi lên cái lý, phải
có ý kiến của cấp lãnh đạo cao nhất chỉ đạo. Họ đã lên kế hoạch chu đáo, muốn
làm gọn, muốn dứt điểm. Cái thiếu của người xây dựng kế hoạch là không tính đến
tính thiện của con người. Mọi sai lầm bắt đầu từ sự vô cảm trong suy nghĩ và
hành động. Chính sự vô cảm, coi nhẹ tính thiện đã dẫn đến hàng loạt sai lầm của
những người lãnh đạo và chỉ đạo vở diễn.
Khác hẳn với vụ Floyd bên Mỹ.
Bên Mỹ, dòng người biểu tình phản đối bất công nổi bão. Người Mỹ nhận ngay ra
sai lầm của cảnh sát và người ta đã và đang làm tất cả để sửa sai. Bên này đại
dương, người ta lấp liếm và che dấu mọi diễn biến sự việc. Nổi bật nhất là quyết
không chịu thua, thua là cả hệ thống chính trị thua. Vậy thì phải tìm mọi cách
để thắng. Vì thế, có người chết bị phỉ báng, coi là khủng bố, có người chết là
vinh quang, coi là anh hùng. Cái khốn nạn của dân ta là phải sống trong xã hội
như vậy.
Trong đoàn quân chiến thắng kia,
có ai nghĩ, khi những người cảnh sát quỳ gối, tức là thâm tâm họ đã nhận ra sai
lầm, họ muốn được tha thứ, họ muốn hòa giải. Cũng đã có nhũng người công an xuống
Đồng Tâm với ý đồ ban đầu khác nhưng họ đã biết chắp tay xin lỗi, đó cũng là ý
nguyện hòa giải. Tiếc rằng hành động của vị trung đoàn phó đó không đủ lay động
lên đến cấp cao hơn.
Còn nữa, cái chết của ông Phước
(Bình Phước) có nói lên sự vô cảm, thiếu tình người của đám quan tòa? Còn nữa,
hình ảnh 4 đứa trẻ ở Đắc Lắc ăn cơm nguội với ve sầu có làm lương tâm chúng ta
ray rứt? Hơn thế, bọn khiến cho lũ trẻ kia phải ăn cơm nguội với ve sầu còn mở
miệng nói, “do ý thích của các cháu” và chúng bỏ túi chia nhau 2, 8 tỉ ngon ơ.
Đó là cái gì? Lòng thương dân, làm việc vì dân của lũ quan đó để ở đâu? Và tôi
tin, đất nước này hôm nay, cả hai vụ này, nhà đương quyền lại có lời biện bạch,
tìm cách chối tội.
Lý ra, thấy cái chết ngay trước
mặt mình (ngay sân tòa), thấy mấy đứa trẻ nhỏ ăn cơm nguội với ve sầu, bất cứ
con người nào, phải động lòng trắc ẩn. Nhưng không, chế độ ta đã tạo ra một thế
hệ vô cảm, một lớp người dửng dưng trước những việc như vậy và họ đang tìm cách
thoát tội.
Những chuyện vì dân hay thương
dân hôm nay vẫn là hàng xa xỉ!
Vinh Anh-10/6/20

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét