Kỷ niệm xưa chúng mình
Xa rồi, xa lắm rồi. Thảo ngồi
trên ghế đá xưa. Chẳng hiểu sao, sau bao nhiêu thay đổi, nó vẫn sót lại, tồn tại
được qua bao năm tháng trầm luân của dâu bể thời cuộc. Nhiều năm tháng đã trôi
qua… nó vẫn ở đây, cũ hơn, già hơn, chai sạn hơn, vững vàng hơn, như sẵn sàng
chờ đón những thách thức mới. Sao lại thách thức? Những mối tình mới chứ. Cặp
đôi nào ngồi ở đây, sẽ có được mối tình đẹp.
Ngày đó, trên cái ghế xi măng
(bằng xi măng chứ không phải bằng đá), to, nặng nề, chắc chắn nhưng thô kệch
này ở đây và hôm nay vẫn ở đây, như chứng kiến, như nhắc nhở hay như muốn cùng
Thảo ôn chuyện xưa. Chuyện xưa lâu lắm rồi, đã mấy chục năm… mấy chục năm nghĩa
là lâu lắm. Cái ghế đã cũ, mọi chuyện đã cũ như tình xưa đã cũ, cũ nhưng vẫn tồn
tại theo thời gian.
Hà Nội vắng. Chiến tranh lan
ra đến đây. Không phải, chiến tranh đã bao vây Hà Nội. Khắp nơi đã dính bom, Hà
Nội cũng dính nhưng nơi đây thì không. Đất thiêng của tổ tiên, nên tổ tiên bảo
vệ.
Hàng cây cổ thụ từ bao giờ
cao vút và rất xù xì. Những gốc cây mà rễ của chúng tạo thành một chiến lũy của
sự kiên cố, vững chãi, bất khả xâm phạm. Nó được cả ngàn cái rễ tỏa ra các
phía, đâm vào lòng đất và bám chặt lấy đất, quyện vào đất, tạo ra muôn vạn kiểu
xù xì ở gốc. Cái xù xì chứng tỏ sự già nua, chứng tỏ sự lâu đời, chứng tỏ sự cũ
kỹ và cũng chứng tỏ cả cái gắn kết, bền chặt. Với đời một người, còn chứng tỏ sự
vĩnh cửu nữa.
Con đường đi rộng chừng năm
mét vẫn như xưa. Không thấp thỏm, gồ ghề đá sỏi mà đã được tráng nhựa nhẵn nhụi.
Cái hồ bé tẹo vẫn thế. Không thể gọi nó là hồ được. Trong thâm tâm, Thảo nghĩ,
so với khuôn viên rộng lớn này, nó chỉ như một bể nước. Ở đó, người ta dựng lên
những hòn non bộ, tạo cảnh quan núi rừng trên một mặt nước. Bỗng Thảo thấy
thương cái hồ bé nhỏ. Theo Thảo, nó phải có tầm nhìn khoáng đạt hơn, ngập tràn
nước và có cả sóng vỗ nữa. Nó phải là một không gian rộng chứ không bí bách như
vậy. Nhưng, Thảo nghĩ, cái ghế đá của chúng mình đặt bên nó lại đẹp, lại hợp
lý. Nó được tạo dáng. Dẫu cả khi không có người ngồi, nó vẫn là một sự chào mời,
nó vui vẻ, cởi mở. Vậy là nó hiếu khách. Nếu không có mặt nước với những đám
bèo, những chiếc lá khô, những cỏ cây dại, thì chiếc ghế của chúng mình giảm
giá trị đi nhiều lắm.
Bên những hàng cây cao vút vẫn
có những cây nhỏ bé chen vào. Tầm thấp của một cánh rừng do con người tạo ra là
thế. Những cây chỉ cao tầm độ vài ba
mét. Những cây thân leo, phủ kín những cây cổ thụ, tạo nên bộ áo cho cây, tạo sự
ẩm ướt và bao bọc cho cây, một sự bảo vệ của tự nhiên. Đừng tưởng to xác mà
không cần chúng tớ!
Trên ghế đá này chúng mình đã
nói chuyện gì nhỉ? Nhiều lắm nhưng trước tên, hỏi cậu, cậu có nhớ buổi đầu tiên
ta ngồi ở đây không?
Thảo nhớ lắm buổi đầu đó. Vì
sao? Vì đó là lần đâu đi với cậu chứ còn vì sao. Được chưa. Không những thế, cậu
còn là người đi chơi riêng, đầu tiên trong đời Thảo đấy . Hôm đó, cậu nói cậu
háo hức chờ đến giờ hẹn. Lại hỏi thêm, chúng mình hẹn nhau ở đâu? Đúng rồi, đó
là nơi cậu đề nghị. Cậu bảo đúng giờ Thảo ra đó, tớ sẽ đón. Tại sao cậu chọn
nơi đó? Cậu bảo với Thảo, đó là nơi lớp chúng mình tập trung để đi cắm trại.
Cậu kể, bọn bạn tán chuyện
nhau về bọn con gái lớp mình, chúng nó bảo, cái Thảo dễ ưa nhất. Bọn con trai
nói như vậy hay cậu nói như vậy? Cậu nói, “anh”. Vô duyên, nhưng mà tự nhiên
qua, tự nhiên là “anh”. Chúng nó không đứa nào phản đối. Vậy là cái Thảo là đứa
xinh nhất, hoa hậu của lớp trong mắt bọn con trai.
Bữa đó em hỏi, Thảo đẹp về
cái gì? Anh trả lời buồn cười lắm, anh nhớ không, tóc đuôi sam. Tại sao lại là
tóc đuôi sam? Vì “cái răng cái tóc một góc con người”. Anh cười, nhìn Thảo. Còn
Thảo quay mặt đi, cũng cười. Anh bảo, đấy là cách khiến người khác “ưa nhìn” đấy.
Vậy là ưa nhìn còn bao hàm cả sự duyên dáng nữa, phải không?
Có tiếng chim chúc chích trên
cành cao. Hôm đó là buổi trưa. Buổi trưa trong công viên thời chiến vắng ngắt,
tịnh không bóng người. Cái nắng hè bớt gay gắt dưới những tán cây mùa hạ. Gió từ
hồ Tây thi thoảng từng cơn, nhè nhẹ, nhè nhẹ muốn đưa cả hai về vùng cổ tích.
Không gian im ắng khiến cho tiếng người con trai nhẹ lại, nghe rì rào như tiếng
gió, nghe thì thầm như hơi thở. Thảo ngả đầu vào vai anh và nhắm mắt. Một vệt nắng
hiếm hoi đậu trên mái tóc, vệt nắng nhấp nháy, nhún nhảy không yên. Hóa ra tia
nắng chiếu qua tán lá đang đung đưa vì gió. Im ắng như giữa rừng sâu.
Lần khác, thứ bảy, chúng mình
hẹn nhau muộn hơn. Em ngồi sau chiếc xe Phượng hoàng nữ, màu xanh rất đẹp của mẹ
anh. Con đường từ chỗ đợi cũng của ngày xưa, ngoằn nghoèo khắp mọi ngõ ngách rồi
lại dẫn đến ghế đá chúng mình. Không có ai. Anh nói, nó đã đợi từ lâu, nó là
dành riêng cho mình, không đến là nó buồn. Em không tin hỏi thử nó xem, từ bữa
trước, đã có ai đến chưa.
“Sao mà khéo phịa thế, em nói
và anh lâng lâng. Học sinh giỏi văn có khác. Mà, em hỏi cái này, có trả lời
không? Sao không, khó gì đâu. Sau này anh định làm gì, viết văn hay làm báo? Chịu,
ai mà biết được, nhưng chắc là sẽ viết thư. Chịu đọc không? Khi xa nhau, anh sẽ
viết thư, mà có khi ở gần cũng viết. Nhiều chuyện viết ra “bút sa gà chết” xem
thú vị hơn là “lời nói gió bay”. Đọc nhé. Nhưng mà em không muốn xa. Chẳng ai
muốn xa cả. Tất cả đều là giả vờ đấy, bề ngoài đấy, trong lòng ai cũng rối như
tơ vò cả. Không thấy cô giáo mình à, năm canh vò võ cô đơn đấy, vọng phu đấy.
Sao biết? Tự nhiên thôi. Buồn nhỉ. Ừ, quá buồn là đằng khác…”
Lần nữa, trước khi anh đi về
phương Nam. Họ hẹn nhau ở ghế đá chúng mình. Chiều muộn lắm, rồi hoàng hôn
buông, bóng tối cũng đến và ánh trăng lên. Hôm nay chẳng ai muốn nói. Cả
hai cùng nghĩ về chuyện đi và chuyện ở
nhưng chẳng ai muốn nhắc đến. Chỉ có gió thì thầm, gió nói nhỏ với người này,
gió rỉ tai với người kia, đều một giọng êm dịu, nhẹ nhàng, ve vuốt, mơn trớn.
Thảo không thích giọng đó, nó độc như lưỡi con rắn. Thảo rùng mình và phải lên
tiếng “Ảm đạm quá, em không muốn ngày cuối cùng như thế này… Không phải cuối
cùng đâu, em đừng lo, anh sẽ về. “Đợi anh
về em nhé/ mưa có rơi dầm dề/ngày có dài lê thê/thì em ơi vẫn đợi…” Thảo lấy
tay bịt mồm anh. Anh cầm bàn tay nhỏ nhắn với những búp măng trắng tinh khôi,
đưa lên miệng. Lần đầu anh cầm tay Thảo. Thảo rùng mình, một thoáng sợ hãi và rồi
trái tim thiếu nữ rối loạn. Thảo ngả đầu vào vai anh. Anh nghiêng đầu, hít hà
mái tóc đượm mùi thơm bồ kết, mùi mà mẹ anh vẫn dùng.
Thế rồi anh đi, anh đi về
phương Nam. Ít sau, Thảo cũng đi, Thảo hướng phía Bắc. Vậy là thật sự bắt đầu sự
xa cách. Nối với nhau chỉ còn là nỗi nhớ, kỷ niệm và hy vọng vào những bức thư
chậm chạp, muộn mằn.
Năm cuối ở giảng đường đại học,
Thảo biết tin anh hy sinh và cũng năm đó, Thảo về nước. Cô thiếu nữ duyên dáng,
dịu dàng ngày nào giờ mang trong lòng nỗi buồn u uẩn. Phảng phất chợt đến chợt
đi. Thảo được đọc những dòng chữ của anh viết riêng cho mình trong quyển sổ
chính Thảo tặng anh khi lên đường. “Anh sẽ viết trong này những suy nghĩ về em
và về anh? Chắc chắn rồi. Lúc ấy chúng mình sẽ thế nào? Già hơn. Chín chắn hơn.
Gì nữa chứ? Sẽ yêu mãnh liệt hơn. Thật không? Thế nào là mãnh liệt? Thế này này…”
Anh kéo đầu Thảo về phía anh và hôn Thảo. Nụ hôn đầu đời của người con trai với
người mình yêu nhẹ nhàng, rồi say đắm, rồi mãnh liệt.
Thảo ngồi đây và nhớ lại tất
cả. Anh đấy, mình đây, gần gũi, gắn chặt và xót xa. Sao lại phải chia xa, rồi
không trở lại, để mình em với trái tim tan nát.
Anh à, tất cả những gì anh và
Thảo thấy ở đây ngày xưa vẫn y nguyên. Mấy năm trôi qua, những cây cổ thụ có
già hơn một chút, gốc của nó có gồ ghề, sần sùi thêm? Chắc có, nhưng không rõ lắm.
Mọi thứ vẫn như hôm qua, hôm kia, hôm trước mà thôi. Anh vẫn vậy, rụt rè, rất học
trò và có thêm chút lãng mạn, mơ mộng hơn các bạn trai khác. Chắc bởi vì em, vì
cái “ưa nhìn” của em. Anh lãng mạn và mơ mộng là để cho một người, người đó là
em. Thảo như nghe thấy tiếng anh. Không thì thầm. Anh sôi nổi, cái tươi trẻ
trong anh còn rất đậm. Thảo rất thích cái trẻ trung học trò đó. Đời người, có một
thời duy nhất mà ta vô tư, vô tư đến cả khi bước chân vào sự chết chóc.
Thời gian vẫn chậm trôi,
nhưng con người như bị cuốn vào dòng xoáy để tồn tại và thụ hưởng. Xã hội thay
đổi nhiều lắm. Bộ mặt phố xá thay đổi nhiều lắm. Nơi chúng mình hẹn nhau đi
chơi lần đầu cũng thay đổi. Em chỉ nhận thấy sự ồn ào và vội vã. Em đã quên nhiều
cái xưa. Cuộc sống có những đòi hỏi và bắt con người sống trong đó phải tất bật,
linh hoạt hoặc không thể thờ ơ trong cuộc đua chen. Cái sự đua chen hẹp hòi,
ích kỷ. Em đã có gia đình riêng. Em phải lo toan cho cuộc sống và vun vén cho
gia đình. Em nghĩ về hiện tại nhiều hơn là nghĩ về ngày xưa. Chỉ đôi khi bỗng
ký ức vụt đến. Em thú nhận với chồng “những ngày đó với em thật đẹp, em không hiểu
rồi sau này, em có những kỷ niệm đẹp như vậy nữa không. Chồng em là một người đại
lượng anh à, anh ấy nói “Anh không dám hứa, nhưng anh cố gắng để cuộc sống mới,
em cũng sẽ có những ký ức đẹp về nó.” Và anh ấy làm được. Chúng em có nhiều kỷ
niệm đẹp, đặc biệt là về những đứa con. Có một đứa, giống anh, lãng mạn, mộng
mơ và cũng rụt rè lắm. Cái rụt rè làm nên vẻ đáng yêu và tin cậy anh ạ. Người
phụ nữ yêu cái “rụt rè” đó ở đàn ông. Đó là cái rụt rè chết người đấy. Anh biết
không?
Nhưng, Thủy ơi, bỗng dưng, em nhận ra một điều, ở cái hồ bé
tèo tèo này, nếu không có cái ghế đá chúng mình, nó như bức tranh bị thiếu cảnh,
có nó vào, bức tranh sinh động hơn, người ta thấy cái hồ be bé ấy có sức sống,
nhưng chiếc ghế lại chỉ ra sự cô đơn, lẻ loi, Thủy ạ.
ảnh trên mạng
ảnh trên mạng
Vinh Anh-12/6/20

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét