Sau
dịch cúm Tàu có phải là giặc Tàu?
Cũng chẳng dám chắc
là sau đâu. Chẳng ai dám nói như vậy trong những ngày này hết. Cứ ngẫm cái chuyện
quan hệ với Tàu ngày đầu chống dịch, thấy bất an. Lại nghĩ về cái câu “sấm”,
câu “chớp” ở quê ngoại mình, Vĩnh Bảo: “đầu năm mưa đá, giữa năm giặc giã, cuối
năm hòa bình” thấy vui vui. Đầu năm thì đúng rồi, nó đã xảy ra. Bây giờ sắp giữa
năm rồi, sắp “giặc giã”. Nhưng mình nghĩ “sấm chớp” gì thì cũng có cái xê dịch,
du di. Hay “sấm chớp” ở đây nói về cái đoạn du di ấy. Nói vậy là muốn nói cái bọn
giặc giã với dân ta đã gần qua. Giặc giã là cúm Tàu í.
Bỗng nhớ… Mình sai
rồi. Giặc bây giờ mới xuất hiện, tuy còn lảng vảng ở đâu đó, xa xa ngoài kia,
nói xa xa vì ta ở đây, Hà Nội “ngàn năm văn vật này, phi chiến địa này”, đâu biết
chuyện ngoài kia như thế nào. Nói ngay nhé, ngoài kia là biển Đông í. Thấy ngày
này, trời đất im lặng mà nhớ hồi biểu tình chống Tàu cắt cáp tàu thăm dò Binh
Minh, nhớ cả vụ họ Tập đến nói ở Diên Hồng… nhiều nhiều nỗi nhớ lắm. Những ngày
đó sao mà dân mình khí thế thế. Nhớ lắm! Ngày đó sao mà mình “trẻ”. Trẻ thật,
hai ba vòng bờ Hồ và còn hò hét nữa (mình già nên hò hét ít thôi), chụp ảnh
chán chê mới về.
Còn hôm nay, mình
đọc vài bài viết nói về “cái” khí thế hôm nay, thấy buồn cho thời thoái trào.
Cái liên thông mà chúng ta gặp nhau chỉ còn trên mạng, đâu có còn cái sục sôi của
thời “trẻ” nữa. Lẽ nào sự bàng quan của đa phần dân chúng, những người an phận
thủ thường, còn chịu nhiều ảnh hưởng của thể chế độc tài chuyên trị lan sang cả
những người đấu tranh, đòi độc lập và giữ vững chủ quyền rồi.
Đọc cái công hàm của
ta rồi đọc cái của Tàu, nghĩ xa xôi, sẽ xảy ra chuyện gì tiếp? Nghe cái loa của
em Hằng phát chán. Thấy tuyên bố của Bộ Ngoại giao Mỹ, cả Quốc phòng nữa chẳng
hiểu thêm bất an hay thêm bình an. Đã bao nhiêu năm mà không thoát Trung được
và vì thế, hễ nó cựa mình một cái, hàng nghìn xe lại ùn ứ ở cửa khẩu, khiến cả
nước lại muốn “sôi” chuyện giải cứu. Đúng là tầm nhìn xa trong mây mù!(Có ông bạn
an ủi, nó, thằng Tàu í, ho, thì không chỉ ta mà cả thế giới cũng liêu xiêu).
Nhăn mặt cười, chắc là nụ cười xấu xí, vô duyên nhất trần gian.
Nhân vụ dịch cúm
Tàu, cả thế giới như đang nhìn vào thằng hàng xóm to xác đểu giả mà chửi rủa,
còn có anh đòi kiện hàng tỉ tỉ nữa (chẳng hiểu các ông ở đất nước hình chiếc ủng
đã tỉnh ngộ chưa?). Cũng nghe thời hạn kiện vì bị chiếm hữu Hoàng Sa đã sắp đến
hạn, vậy thì còn chờ và nhẫn nại đến bao giờ nữa, phải mang thằng hàng xóm này
ra tòa thôi.
Mang ra tòa là
cách đấu tranh hợp lòng dân nhất. Nếu cuộc sống vì vậy mà bị chao đảo, thì cũng
là một lần đau đớn, tôi nghĩ dân ta chịu được. Vâng, tôi nghĩ thế vì tôi thấy bực
bội kèm nhục nhã khi đất đai, biển cả của ta cứ bị Tàu nó xem như ao nhà của
chúng.
Vinh Anh 23/4/20-Ngày gần như đất mình bỏ “giãn
cách xã hội”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét