Chuyện
lão hàng xóm
Chuyện có ½ sự thật đấy
Hàng xóm nhà tôi,
nói cho vui, hiện như bị ngất ngơ. Lão bị xuất huyết não hay đột quỵ gì đó, tôi
không phân biệt đươc nên cứ gộp lại bệnh loại đó làm một, vì hai thứ đó ai mắc,
đều dễ bị để lại di chứng. Từ thay đổi kiểu dáng đi đến nói năng, đều bị ảnh hưởng.
Lão bị dễ đã sáu bảy năm nay. Bệnh lão nặng, cứu được sinh mệnh nhưng để lại
nhiều di chứng, não này, chân tay này, nói năng này, trí nhớ này… Đại loại bây
giờ lão là phế nhân thật sự. Rõ khổ! Nhiều lúc nhìn mặt lão ủ ê, hướng về xa
xăm với đôi mắt rất u hoài, buồn thê lương, não nề… Chắc lúc ấy lão chán đời lắm.
Tôi không dám đùa.
Lão vốn là một
thày giáo dạy viết báo. Thày thì cũng dăm bảy loại, tôi không quan tâm, chẳng
biết lão dạy ở đâu. Nhưng rồi chú ý khi lão khoe với tôi những bài viết của lão
được tập hợp ở một quyển sách. Lão chỉ
vào cái tên ở dưới bài và vỗ vào ngực lão. Vậy là tôi phục. Chuyện viết lách
thì tôi chịu, khó lắm. Viết cho mình đọc, nhiều khi còn không dám đọc lại, huống
hồ đây, lão viết cho ối người, không những đọc mà còn phải học nữa. Lão ấy giỏi,
chắc giỏi, tôi nghĩ thế.
Bằng chứng lão ấy giỏi thể hiện ở hai đứa con. Hai đứa con lão đều là học sinh của một trường danh giá ở Hà Nội, trường Am. Chưa tốt nghiệp phổ thông, mà hai đứa con lão đã đứa trước đứa sau, lần lượt tạm xa bố mẹ, xa gia đình, đi du học bên trời Tây. Lão bảo, lão chẳng tốn một đồng. Tôi bảo, ông sướng nhất, cái đầu của ông hồi đẻ chúng nó siêu nhỉ. Lão cười khoái trá, sươướng, nhấn trọng âm rất to “ướng”, quên cái chân khi đi cứ mỗi bước, mỗi bước đá văng ra ngoài, quên cái tay không nhấc nổi viên gạch, quên cái giọng nói mà ngoài vợ lão, tôi tự hào có thể làm phiên dịch cho lão.
Tôi thích nói chuyện
với lão. Cũng vậy, lão thích nói chuyện với tôi. Tôi hay to mồm bắt nạt lão vì biết bây giờ lão chả cãi được tôi. Tôi
hay hỏi chuyện ngày xưa của lão. Được gợi nhớ về ngày xưa, lão rất thích, vậy
là chưa già nhưng vì bệnh tật, lão cũng đã già như tôi vì chỉ người già mới nhắc
lại quá khứ. Nghe lão, thấy lão cũng kinh qua chiến tranh, lại cả học Tây xã hội
chủ nghĩa nữa. Lão chỉ cho tôi bạn học của lão, tôi nhận ra trong ảnh có một
ông to, một bà lớn đôi khi xuất hiện trước công chúng, có cả cái bà hay tua
băng: Việt Nam đầy đủ bằng chứng thì phải. Tôi cũng tranh luận, chỉ trích cái
nghề của lão, nhiều lúc lão cáu, không nói lại được. Không phải vì lão yếu lí
mà vì cái di chứng khốn kiếp của căn bệnh khiến lão không nói ra được. Lão cáu,
và lão xua tay, ra cái điều không thèm nói. Tôi biết và bồi thêm, ông thua rồi
nhé. Lão quàu quạu, không thuua.
Một lần, lâu rồi, lão
lôi tôi vào nhà, dẫn lên gác, mở máy tính và bật một giọng ca nữ, đâu như bài
hát nói về tình yêu, nghe chỉ thoang thoảng, tôi không chú ý và chỉ cho tôi cái
bản tin của BBC hay VOA gì đó. Trong bản tin có đăng ảnh tôi đi biểu tình phản
đối Tàu khựa vi phạm biển đảo Việt Nam, trong ảnh tôi đang giơ tay và mồm đang
tròn chữ o hô khẩu hiệu. Lão cười, chỉ vào ngực tôi, gơớm nhỉ, phản độông à? Từ
đó, lão và tôi càng hay nói chuyện với nhau.
Vậy là tôi cũng
khoái chí. Khoái vì lão đã biết phần nào về cuộc sống và hoạt động của tôi. Tôi
nói với lão, báo người ta thế mới là báo chứ, báo các ông vất đi, chó đọc. Cả đời
ông đào tạo ra bao nhiêu thằng chỉ biết viết láo và nói láo, chỉ biết bưng bô,
chỉ biết tụng ca. Lão im, chỉ yếu ớt phản đối, khôông phải thế. Được thể tôi bảo,
ông là trùm tuyên giáo, ông là nguyên nhân của tội lỗi... Lão nhăn mặt, nổi
khùng, khô…ông, khôông… tuyên giáo. Nói cứ như Tây học nói, mặt đỏ tía, khó nhọc
dặn ra từng từ. Về sau, hễ thứ bảy và chủ nhật, gặp nhau là lão hỏi, biểu tình
không? Lão không nói được nhiều từ gãy gọn được nữa, nhưng, vậy là lão biết các
vấn đề thời sự đang xảy ra. Còn biết đến đâu, tôi chịu. Nhưng mà nghĩ, lão, có
lẽ, đang dần “giác ngộ”, giác ngộ theo cách hiểu của tôi. Tôi nghĩ, lão như vậy
mà thay đổi nhanh thật. Lão thông minh…
Mới đây, độ như
mùa hè, ngang qua nhà lão, thấy lão ngó lên trên cao, tay cầm cái cán cờ. Tôi
nhìn theo, trên đó đang có một lá cờ bạc phếch, bay bay theo gió và đã rách ở
góc. Nhà lão neo người, hai đứa con đi xa, vợ thuộc diện liễu yếu đào tơ, chân
yếu tay mềm, nên ngọn cờ cứ vậy tung bay, phất phơ quanh năm. Tôi bảo, nhà ông
kiên trì cách mạng đến cùng nhỉ? Lão nhai lại, đến coòng. Đúng là lính thời chiến
mới biết và hiểu câu nói đó. Tôi hỏi, thay cờ à? Ừ, thaay cờ. Chiêến… đâấu bằng
cờ, hiểu khôông? Tôi ngạc nhiên, lão này thâm thật, đúng dân viết lách, tuyên
giáo có khác. Sao mà lão cập nhật thông tin nhanh thế. Ừ, mà lão thông minh hơn
tôi tưởng nhiều.
Lại nói về cô vợ
chân yếu tay mềm của lão. Vợ lão xinh thật, chẳng thế mà lão có hai đứa con đẹp
như mơ. Vợ tôi có lần nói lão hay ghen lắm đấy, đừng liếc ngang liếc ngửa. Vì
thế, với vợ lão, tôi cứ cách ly xã hội mà nhìn, luôn trên hai mét cách, đảm bảo
an toàn tuyệt đối, chẳng con vi rút Tàu nào xâm phạm được.
Nói gì thì nói chứ
đàn ông nói chuyện với nhau bao giờ cũng phải có chuyện phụ nữ chêm vào cho đậm
đà. Chẳng hiểu phụ nữ có vậy không, chắc cũng thế, nhưng phụ nữ vẫn có cái đáng
yêu riêng, cái đáng yêu đó nếu người đàn ông nào bắt được sóng của nó, thì dễ thành
tình yêu, dễ thành đôi lứa để sống cuộc đời vợ chồng. Ấy là tôi cứ suy từ tôi,
tôi nói đại ra vậy.
Về cô vợ của lão,
vì sao mà lão bắt được sóng, chuyện kể qua lời cái lão chỉ nói được từng tiếng
từng tiếng, như thế này thì mất công phán đoán lắm, mất công gợi mở lắm, mất
công dịch giọt lắm, mất công chắp vá lắm mới thành chuỵên được.
Số là cô vợ lão
bây giờ là người cùng đơn vị thanh niên xung phong hỏa tuyến. Nàng không những
đẹp mà lại còn hát hay nữa kia. Cái người như vậy thì mấy khi hạnh phúc trọn vẹn.
Các cụ đã bảo rồi, hồng nhan bạc phận mà.
Vợ lão hát hay khiến
lão chết ngây bao lần. Lão nghe trộm là chính, còn nghe nàng hát chính thức chỉ
là phụ, nàng chỉ ngồi hoặc đứng trong đám đông, hát đồng ca. Có chăng chỉ các bạn
nữ cùng lán, biết giọng của nàng. Có lần lão nén đi theo nàng ra suối. Nàng ngồi
trên phiến đá hát. Ôi chao, rừng xanh, suối trong, mây trắng, gió mát, hương
thơm… theo tiếng hát của nàng làm lão ngất ngây mê mết.
Cái ngày đó đạn
bom nhiều lắm. Thanh niên xung phong nhiều khi còn khổ hơn bộ đội. Hôm đó, anh
em lên tuyến hết, chỉ có nàng nằm một mình trong lán vì sốt rét. Bom không đánh
trúng đường nhưng lại lạc vào lán. Như linh tính báo, lão chạy thục mạng về hậu
cứ. Cảnh tượng tan hoang, cây cối ngổn ngang, rất khó để có thể nhận ra chỗ ở của
mình. Khi tìm được nàng dưới hầm chữ A, cũng do linh tính, mà lão xác định được
căn hầm nàng ngồi tránh bom, nàng bị sức ép và bị ngạt thở. Sau một hồi hô hấp
nhân tạo, cấp cứu, nàng thoát bàn tay tử thần.
Hết chiến tranh
lão được chọn đi học. Thực ra, lão đã đỗ đại học và được chọn đi học từ khi học
hết lớp 10. Lão, như nhiều thanh niên ngày đó, có cái sĩ diện, cũng có lòng yêu
nước, chẳng biết cái nào lớn hơn, nhưng người ta chọn lão đi thanh niên xung
phong, có lẽ cũng nghĩ, sau 6 tháng tôi luyện rút ra đi học vẫn kịp. Lão chấp
nhận và duyên số để lão gặp nàng. Rồi 5 năm sau, nên duyên nên số. Thời gian
yêu cũng khá dài đấy chứ, thử thách nhiều đấy chứ.
Cái ngày lão bệnh,
nàng ngồi bên giường, vừa ngân nga những bài hát xưa vừa nuốt vào lồng ngực những
giọt nước mắt. Mấy người cùng chăm người nhà bệnh như nàng nói với nhau, lão ấy
sống được là nhờ nghe thấy tiếng nàng hát. Tôi cũng tin như vậy khi để ý mắt hắn
nhìn nàng. Cái nhìn chứa đựng tình yêu, đong đầy lòng biết ơn cứ sâu thăm thẳm
và ngập tràn lãng mạn như cái ngày xưa bên suối nước trong, mây trắng với hương
rừng ngào ngạt. Vậy là lão khỏi.
Mấy tháng nay,
không khí vi rút Tàu như tràn ngập. Lão ngồi bên cửa ngắm mưa trong tiếng mưa
rơi. Tôi cầm mớ rau đi ngang, lão vẫy tay, trong nhà tiếng từ TV đưa tin tàu cá
của ngư dân bị tàu của Tàu cộng đâm chìm. Nghe hết tin, lão tắt TV, vang lên một
giọng nữ tươi mát, tinh khôi, ngoái cổ nói với tôi: “tua cho em này hát, tắt
tua Việt Nam khẳng định chủ quyền em kia đi…”. Tôi há mồm, lão luyện giọng từ
bao giờ mà nói gãy gọn thế.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét