Vinh Anh
Sương mù và mưa bụi
Tản
văn
Cái nhấm nhắc bí bách đã thay
ngọn gió xuân phớt phát chút đông muộn và kéo theo những hơi ẩm từ biển hay từ miền xa đâu
đó về làm tầm nhìn thu hẹp, bàu trời xám xịt đang cố kéo xuân về, đong đưa vài
hạt mưa khiến con đường đất trộn đá thời hiện đại qua một đêm trở nên nhớt
nhát. Đường thành phố mà chẳng khác gì đường làng vì những bãi phân chó rải
rác. Tự dưng muốn thở dài cái thượt để cái buồn xâm chiếm rồi lại nhếch môi cười
với những “nếp sống văn minh, gia đình văn hóa” ở đất ngàn năm văn vật. Cái nét
rất văn hóa đó như chẳng được ai quan tâm.
Một ông già dáng khòng khòng
trong bộ áo mùa đông với bộ mặt cũ kỹ, đậm màu thời gian, miệng xô lệch một bên
chẳng rõ duyên cớ khi ông thấy một cậu trung niên dắt một lúc bốn chú chó lăng
xăng. Ông đưa mắt nhìn theo anh chàng dắt chó và một ánh nhìn nhạt thếch, chẳng
thể luận được điều gì.
Giăng một bức mành ngang qua
hồ là đám sương mù mà giơ tay có thể cảm thấy cái nhẹ, cái lạnh và cái ướt át.
Vẫn còn những sợi mưa mảnh như sợi tơ bám hờ trên mặt ông già. Ông sung sướng
đón nhận cái lạnh ấm áp của những sợi mưa mảnh như sợi tơ của mùa xuân. Sương
mù buổi sớm và những sợi mưa làm ông thanh thản, những nét nhăn nheo và hốc hác
trên khuôn mặt già nua dãn ra. Nhờ màn sương mà ông nhận biết được mùa xuân vẫn
có gì đó lưu giữ nét ngày xưa, cái ngày xưa yêu dấu, thương nhớ cồn cào trong ông mỗi khi có điều gì
đó gợi lại.
Ông nhớ cái ngày xưa đó khi vùng đất này chưa
có một nếp nhà cao đến hai tầng. Mọi mái ấm đều dấu mình trong những hàng cây
lâu năm um tùm. Hàng năm vào cỡ này, sương bò vào từng nhành lá, từng ô cửa. Ra
ngoài ngõ là như đã ngập chìm vào sương. Màn sương đặc khiến sự mờ tỏ trở nên bồng
bềnh, đáng yêu. Như người mù, ông cảm thấy sự chênh chao, lơ lửng khi ngập
trong màn sương, như chuyện cổ tích nói về ông Tiên, ông Bụt. Rồi màn sương mỏng
dần, lại thấy sự mờ ảo thần tiên của sự bảng lảng, hơi sương vờn quanh ta, chùm
lên người ta một tấm voan siêu nhẹ rồi nó bay lên cao, nó tan đi… để lại những
nuối tiếc cái gì đó hoang hoải, huyền thoại.
Ông lẩm bẩm chẳng ra chê, chẳng
ra khen cái ỡm ờ của làn sương mơ ảo vốn là đặc trưng của thời tiết mùa này.
Ông không thích sự nhớp nháp của cái “quá mù ra mưa”, ông thích cái làn sương đậm
đặc sà sát mặt đất, ông thích làn sương mỏng tang lởn vởn, lơ lửng khi lấp ló ánh
mặt trời, ông thích những sợi mưa nhẹ bẫng chẳng mấy khi nhìn thấy mà chỉ cảm
nhận được qua cái mát lạnh thấm vào da mặt. Cái thứ mưa đó người già cổ như ông
gọi là mưa phùn, mưa bụi, người trẻ tân tiến gọi là mưa xuân. Có vẻ như như mưa
phùn thì nó quê, nó gợi ra cái mộc mạc, mưa xuân thì nó tân tiến, nó tươi trẻ.
Ông thích cái quê.
Ờ thì mưa xuân, mưa bụi hay
sương mù gì đó cũng là để chỉ “cái tiết trời” cữ đầu năm mà thôi. Mưa xuân mang
dáng dấp mưa phùn, nặng hạt hơn, ướt át hơn. Ông thích mưa bụi vì nó nhè nhẹ giống
như làn sương, chỉ chút ít thoang thoảng với những tín hiệu nhận được từ hơi
mát dễ chịu của làn da.
Rồi ông nghe thấy tiếng chim
hót trên hàng cây quanh nhà. Nhà ông lọt thỏm bên dưới bóng cây nên ông nghe được
nhiều tiếng chim và nhận ra cả tiếng hót của những đôi chim đặc biệt đang ở thời
xuân sắc. Ông nhìn chúng nó tỉa tót, nhảy chuyền mà bỗng thấy nhẹ bẫng, quên phắt
cái cuộc đời lận đận ông đang mang trên vai.
Có vẻ như ngày xưa đó dài và
ấn tượng hơn bây giờ. Ông không thích cái dứt khoát của những trận mưa rào, nó
đến nhanh và đi mau, chỉ để lại bầu không khí tươi tắn trong chốc lát. Ông cho
rằng cách cư xử như thế phũ phàng. Sau cơn mưa, ông đứng dưới gốc nhãn già và cứ
để cho những giọt nước to chảy qua các kẽ lá, rơi xuống và đậu lên đầu, lên vai
ông, thấm qua áo quần ông, ông không muốn cái thanh thản, mát mẻ đi qua nhanh.
Cơn mưa rào như báo hiệu sang một mùa mới, nó như là làn ranh phân chia nóng lạnh,
nhưng rồi cái bức bối đeo bám nhơm nhớp sau đó lại làm ông không thích. Ông
nghĩ, cơn mưa nhanh quá, chưa đủ độ để gột sạch những u trần, bụi bặm.
Ông thích màn sương đặc hơn
mưa rào vì cho rằng màn sương quấn quít gắn bó và gần gũi hơn. Ông có thể bơi
trong nó, hòa vào nó và ẩn hiện trong nó. Ông nhớ lũ bạn ấu thơ, vùng vẫy, nhảy
nhót trong màn sương đặc rồi ôm chặt nhau cười hồn nhiên giòn như pháo nổ, như
ngô rang.
Cái trò trẻ con đó cứ tiếp tục
mãi cho đến khi những hạt nước bết lại trên tóc, trên đầu bọn trẻ, những hạt
sương đã ngưng tụ thành hạt nước li ti bay lượn gần mặt đất đã va đập vào đầu
tóc chúng, những hạt li ti đó cũng rơi xuống mặt đất. Mà hình như nó không rơi,
nó cứ lởn vởn, nó rải đều mọi chỗ. Đúng là nó rải đều khắp nơi. Chỉ li ti, li
ti thôi nhưng mà rải mãi, rắc mãi cũng đọng thành vệt nước trên đường đi, thậm
chí có chỗ đọng thành vụng. Chẳng giải thích nổi vì sao, ông lão thấy những li
ti này sạch hơn, trong trẻo hơn, lạ như đã cô đọng trong nó cái tinh túy hương
đất trời nữa. Nghĩa là ông thích thú với li li hơn những hạt mưa rào ào ào, xối
xả mùa hè. Ông tự thấy mình đã có sự thiên lệch về phía nhẹ nhàng, bé nhỏ, mềm
mại.
Cái thích theo suy nghĩ khác
của ông là những ngày có sương kéo dài đủ độ. Làn sương mỗi sớm kia đến chơi với
ông vừa đủ độ thân thiết, độ quyến luyến và đã đến lúc ông thấy chán, thấy khó
chịu. Không còn sương thì cũng chấm dứt cái cảnh mờ ảo, ươn ướt, âm ẩm. Những
tia nắng kéo về, sương mù không còn nữa, ông lại nhớ, lại tiếc cái cổ tích thần
tiên ngây thơ như trong mộng đó. Ông đã từng mơ, giá như, những làn sương đó
bay vào tận chiếc giường ấm cúng mà ông đang nằm, chắc ông sẽ hình dung mình
đang được nâng lên trên trời cao, ông sẽ được bay cùng các thiên thần, nơi có
vườn địa đàng, nơi đầy ắp tình thương… và cứ thế mơ màng, đều đều theo giọng
nói của bà ngoại đang ôm ông, ông lại ngủ tiếp trong lòng bà.
Ông chầm chậm đến bên đống lửa
còn leo lét. Ông biết nơi đó có một ông già vô gia cư cỡ tuổi ông. Đã nhiều lần
hai người nói chuyện với nhau như những người bạn đồng niên. Họ hòa hợp trong mọi
câu chuyện. Ông không bao giờ hỏi về gia cảnh của người bạn vô gia cư đó. Ai chẳng
có những uẩn khúc chỉ muốn chôn chặt, giữ cho riêng mình. Cái gọi là san sẻ của
người đời lắm lúc cũng chỉ là chiếu lệ, dẫu không cố tình đánh bóng bản thân
nhưng vẫn bị nghi ngờ… Cái gọi là tiếng đời muôn điệu là thế…
Hai ông già huơ những bàn
tay già nua, nhăn nheo, khô khẳng lên ngọn lửa tàn. Họ ngồi im không nói. Những
giọt nước li ti theo gió tạt vào mặt ông. Mùi khói khen khét hòa lẫn hơi sương
tạo nên một giải xanh xám quấn quít trên tán cây si, chỗ ngủ của ông bạn vô gia
cư, như muốn giữ lại chút hơi ấm cho người có hoàn cảnh éo le. Ông nhận ra chẳng
riêng gì ông lo cho ông bạn này mà cây cỏ, thiên nhiên cũng đang che chở cho
ông ta. Cuộc đời vẫn có sự bao dung, đền đáp, bù trừ như thế.
Tiếng lích chích của bọn sẻ
nâu kêu đùa nhảy nhót trên cành làm ngắt mạch đoạn hồi tưởng xưa nay lẫn lộn
trong ông. Tiếng chim tạo nên niềm vui. Những chồi non đang nhu nhú đâm chìa ra
những cành cây tưởng còn như khô mốc. Ông đứng lên, đôi mắt hai ông già đều đã
bạc màu thời gian chạm nhau.
Vinh Anh-16/3/17
Những ngày ướt át

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét