Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Cảm nghĩ về tấm ảnh...

Nghĩ về tấm ảnh
cảnh sát Ucraina quì gối xám hối

 

Chẳng hiểu thông tin được đưa lên có bao nhiêu phần trăm sự thật nhưng mà xem hình thấy cảnh sát Ucraina kẻ quì gối, kẻ cúi đầu trước những người dân tham gia biểu tình, xin tha tội, thấy thỏa mãn và dịu bớt đi phần nào nỗi uất ức khi bị cảnh sát chìm, nổi các loại ở nước mình, vẫn lợi dụng được sự bảo kê của chính quyền, đàn áp đè nén người dân khi họ xuống đường biểu lộ lòng yêu nước, biểu tình chống Tầu.

Chẳng hiểu cảnh sát Ucraina đeo bám người biểu tình và hành hạ họ thế nào, bị phản đối ra sao chứ đa phần các anh cảnh sát ngầm Việt Nam đều bị những người biểu tình phân biệt qua hành động, qua nét mặt và đều bị những người biểu tình khinh miệt, căm ghét lắm (dẫu biết rằng các anh chỉ là công cụ của một thế lực). Có điều, lực lượng biểu tình nhỏ yếu quá, chỉ có thứ vũ khí duy nhất là lẽ phải, là chính nghĩa, là sự hiểu biết nên nếu ai đó có tức khí muốn “dần” cho mấy chú “ngầm” kia một trận vì thái độ lếu láo, hỗn xược cũng không được và ngược lại, thường xuyên chịu phần thiệt, khi lực lượng công cụ "còn đảng, còn mình" này ra tay đàn áp.

Cũng có điều, sau ba năm (nếu tính từ mùa hè xuống đường năm 2011), các chú mật vụ chìm nổi kia cũng đã dần biết đến tính chính nghĩa, tính xác đáng và tấm lòng thật sự của những người biểu tình-những người có tư tưởng phản biện(chứ không phải phản động), tôn trọng sự thật và hiểu biết pháp luật-nên không dám ra mặt hung hăng chống những người biểu tình thô lỗ như “Minh đạp” thời gian đầu nữa. (Điểu này có lẽ chỉ cảm nhận được ở Hà Nội, Sài Gòn, nơi suốt thời gian qua, lực lượng đòi được sống trong một xã hội cởi mở hơn như Hiến pháp đã hiến định, liên tục có những đấu tranh bền bỉ với nhà cầm quyền và luôn phải đối mặt với cảnh sát các loại.)

Nhưng chắc không phải đa số các mật vụ ngầm áo đen kia đã giác ngộ và lương tâm của họ đã cắn rứt và le lói được chút ánh sáng nào đâu. Bằng chứng là trên phạm vi toàn quốc, đặc biệt những nơi thuộc vùng sâu vùng xa, nơi trình độ dân trí còn thấp và chưa từng trải những cuộc đấu tranh trực diện với cảnh sát, thì cảnh sát chìm nổi kia vẫn là lực lượng chủ yếu đàn áp, kìm kẹp, xách nhiễu người dân. Ở đó, lực lượng cảnh sát vẫn coi mình là cha là mẹ thiên hạ, là những kẻ đang u mê hành động bằng thứ luật rừng, côn đồ với người dân với lí do bảo vệ chế độ, giữ chế độ ổn định.

Điều chắc chắn mà nhân dân, những người biểu tình biết rõ thông tin, hiểu biết việc của mình đang làm, còn các bạn chìm nổi áo đen kia, trong số các bạn, có rất ít người biết là chính mình đang bị đầu độc, bị phụ thuộc, bị nhồi sọ và đặc biệt bị che dấu, bị kiểm soát, phong tỏa thông tin bởi cái gọi là “còn đảng còn mình”. Có thể trong số này nhiều bạn còn trẻ và đang muốn thể hiện mình, muốn lập công. Hành động đó chứng tỏ các bạn còn nông nổi, dại dột lắm. Vì các bạn bị bưng bít, nên các bạn không biết tình hình của những đồng nghiệp ở Ucraina, đơn vị “Đại bàng”- lực lượng cảnh sát tinh nhuệ chuyên đàn áp biểu tình- đã bị giải tán và có thể rất nhiều trong số họ, đã quì gối xám hối trước nhân dân, xin nhân dân tha tội. Họ, chính là những con người đáng thương bởi họ cũng chính là những con người bị lừa dối. Và họ, cũng rất đáng trách vì hành động dại khờ không biết cân nhắc hành động của mình, những hành động đã gây tổn thương cho rất nhiều đồng bào chịu đau khổ của mình. Và là một lẽ tất nhiên, tất cả chúng ta đều phải chịu sự phán xét của công lí và luật pháp vì những hành động, hành vi của mình. Chúng ta là những người phải chịu trách nhiệm cho dù chúng ta chỉ là công cụ và có lời bào chữa, phải làm theo lệnh của cấp trên.

Thời giặc Pol-pot sang biên giới, giết hại dã man đồng bào ta, tôi cũng như nhiều đồng bào ngày đó nghĩ rằng đó là một tội ác không thể tha thứ. Rồi năm 1979, sự việc giết hại dân thường dã man, tàn phá làng mạc lại diễn ra ở sáu tỉnh biên giới phía Bắc. Lần này không phải giặc Pol-pot mà là giặc Tầu, kẻ thù muôn đời của nhân dân ta, kẻ đã cai trị và áp bức nhân dân ta một cách dã man, mọi rợ từ những năm đầu công nguyên mà lịch sử còn ghi lại.

Một đất nước nếu luôn đặt giá trị nhân bản lên trên, có lẽ không bao giờ để diễn ra những sự việc như vậy với đồng loại.
 
                                                                             *****
Cha ông chúng ta luôn nêu cao ngọn cờ dân tộc và trọng chữ nhân trong đạo làm người, chữ trung của một công dân với Tổ quốc. Để giữ gìn hòa khí và bình yên xã tắc, đôi khi chúng ta cũng phải nhún nhường. Nhưng đó là sự nhún nhường cho phép vì quyền lợi đất nước và nhân dân, trên nguyên tắc bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ và tốn ít xương máu của dân nhất. Chẳng vậy mà các vị tiền nhân đã nói “kẻ nào làm mất một tấc đất của ông bà, kẻ đó đáng phải chu di tam tộc” đó sao.

Cũng vẫn bài học của tổ tiên, khi quân giặc biết thua, xin đầu hàng, chúng ta đã cấp lương thảo cho chúng về nước, mở cho chúng con đường lui.

Các bạn mật thám chìm nổi nghĩ sao khi sẽ có ngày các bạn phải quì gối xin nhân dân tha tội. Chắc chắn các bạn không được lợi lộc nhiều từ những hành động trấn áp những người dám đứng lên vạch mặt sự xấu xa của kẻ thù. Chẳng lẽ các bạn cứ nhắm mắt hành động chống lại nhân dân-những người đang tiên phong chống lại sự xâm lăng của bọn giặc Tầu, kiên quyết chống lại những nhục mạ, khiêu khích của chúng với dân tộc ta, vạch rõ tội ác của chúng với nhân dân ta và đang chiếm giữ một phần lãnh thổ của Tổ quốc ta.

Hãy tỉnh lại, hãy tự phán xét mọi hành động của mình và của những người bạn của mình. Quay về với nhân dân không bao giờ muộn, nhân dân sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của các bạn.

 

                                                                                                                                        Vinh Anh 27/2/14

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét