Cảm nghĩ
nhân buổi tưởng niệm ở Bờ Hồ(16/2/2014)
Máu
người không phải nước lã. Máu của những người con đã ngã xuống để bảo vệ giang
sơn, Tổ quốc càng không phải nước lã!
Những
người con đất Việt đã mất trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc
không thể bị lãng quên, không ai được lãng quên!
Đất
nước này phải biết ơn những con người đã vì sự toàn vẹn non sông mà hi sinh!
Trong
tâm thức chúng tôi, những người đến tượng đài Lý Thái Tổ sáng nay (16/2/2014) để
đặt bông hoa hồng trắng, thắp nén nhang cũng là để tỏ lòng tri ân những con người
như vậy.
Hà
Nội sáng nay lất phất mưa, trời lạnh.
Trong
bối cảnh hiện nay, sau 35 năm Trung Quốc gây chiến, đánh phá sáu tỉnh biên giới,
do thông tin không được cung cấp đầy đủ, nên sự thật về cuộc chiến tranh bảo vệ
biên giới năm 1979 với nước láng giềng Trung Quốc, đã và đang bị thời gian phủ
bụi. Lòng yêu nước của người dân hôm nay có những cách nhìn khác nhau, không được
như thời 1979, thời kì mà toàn dân ta đều đồng lòng, cùng quyết tâm chống giặc,
giữ nước. Dẫu rằng người dân cả nước, dù mới đây chưa thật xa, thuộc chế độ cộng
sản hay chế độ cộng hòa, cũng đều mới bước ra khỏi cuộc chiến tranh ba chục năm
ròng rã.
Tại
sao có sự không đồng lòng cả về phía những người dân? Tại sao Nhà nước không
dám nói rõ cho Nhân Dân biết sự thật mà lại cố tình bưng bít, đàn áp những người
nói ra sự thật?
Ta
mới ngộ ra, đây là một vấn đề lớn, là sự thách thức trong sâu thẳm lương tâm ở
mỗi con người trong xã hội. Xã hội đòi hỏi con người sống phải lương thiện, có
hiểu biết. Xã hội nước ta, NHÂN DÂN ta đã nhiều phen bước qua những thăng trầm,
gian khổ. Nhưng cuộc đời thì luôn dối
trá, đảo điên, đặc biệt ở những nước mà sự công bẳng, minh bạch, sòng phẳng,
tôn trọng sinh mệnh con người còn hạn chế, thì những đòi hỏi trên luôn là món
hàng xa xỉ.
“Sự
thật là một thứ quyền lực”. Vì lẽ đó, sự thật ở đây luôn bị bịt mắt khiến những
người dân bình thường hiện nay như vẫn sống trong thời kì cổ xưa, lạc hậu, tối
tăm của thời chiến tranh và thời bao cấp. Đa phần người dân chỉ còn biết lo cho
miếng ăn hàng ngày. Đa phần sự hiểu biết của họ đều xuất phát, được dẫn dắt từ
một ý chí mù mờ, xa xôi, ảo vọng, mơ hồ.
Có
người nói, đâu chỉ dân thường bị bịt mắt, cả anh và chị bà phó giám đốc Sở Công
thương cũng ôm nhau nhảy dưới chân tượng đài đấy thôi; cả ngài thiếu tá bộ đội
Thông tin cũng ra gân cổ (như có mượn rượu để tăng thêm phần dũng cảm) chửi bới
những người đi tưởng niệm đó thôi. Vẫn có những con người như vậy trong cuộc đời
khi họ chỉ thấy cái lợi trước mắt và đặc biệt họ quá vô cảm, không biết xấu hổ
và càng không biết đặt ra câu hỏi tự vấn: Vì sao?
Và
tôi nói đó là sự không đồng lòng. Và tôi nói đó là sự thật bị lừa dối. Sâu hơn,
tôi cảm thấy đây là nỗi nhục với bạn bè trên thế giới và nhìn thấy cả sự hèn
nhát đầy rãy trong cuộc sống quá ích kỉ, tư cách làm một người tử tế bị coi thường.
Thật
cay đắng! Nỗi cay đắng ở đây có căn nguyên sâu xa, những người phản đối “buổi
tưởng niệm” không được biết sự thật. Nỗi cay đắng ở đây có sự nhức nhối của những
con người muốn tự giam cầm mình trong tư duy cổ hủ, cũ rích, đã và đang bị lịch
sử đào thải. Nỗi cay đắng ở đây có sự nhơ nhớp của quyền lực và đồng tiền, người
ta đã bỏ sự thật lịch sử sang một bên, đã quẳng Nhân Dân sang một bên, đã phản
bội lại những hi sinh và máu đổ của sáu vạn con người nơi biên giới. Nỗi cay đắng
ở đây có sự chua xót vì muốn tỏ lòng biết ơn những người đã chết cho đất nước
này cứ phải dấm dúi. Nỗi cay đắng ở đây có sự nhục nhã vì có sự tác động của kẻ
thù bên kia biên giới, những kẻ đã giết dã man đồng bào chúng ta, mà chúng ta
thắp một nén hương cho các hương hồn của họ cũng không được yên lành.
Tất
cả những nỗi cay đắng đó đã cho ta biết rõ bộ mặt thật của từng con người, ta
biết họ vì ai và còn cảnh báo để ta biết rằng, con đường phía trước còn lắm
gian truân.
Vinh
Anh 16-18/2/2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét