Về “Câu hỏi nghiêm túc về hoạt động đấu tranh
dân chủ của Phạm Đoan Trang”
Một cái tút khoảng
600 chữ, đặt ra một câu hỏi khiến nhiều người tầm tầm trẻ, tầm tầm về lý luận,
tầm tầm về sự đã phần nào “tôi luyện”qua các cuộc đấu tranh hoặc xuống đường
quan tâm. Tôi cũng trong dạng tầm tầm đó. Tôi đã nói về vấn đề nghiêm túc này.
Tôi dùng chữ “tầm
tầm” không phải chê bai những người tham gia ý kiến vào bài viết của Đoan Trang
mà ý muốn so với các cây đa, cây đề đã vững vàng như Quang A, Chu Hảo, Nguyên
Ngọc, Nguyễn Trung, Lề Văn Giàu, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai… Cái so
của tôi đặt ra câu hỏi: “Tại sao các cây đa cây đề đó không có ý kiến về nhận
xét đánh giá của Đoan Trang? Trong khi thật sự lúc này, chúng ta cũng rất cần một
sự “tập trung”.
Tôi đã có bài viết
sau sự kiện thoái Đảng của Chu Hảo, Nguyên Ngọc và trước đó là Tương Lai. Tôi
có đặt câu hỏi về sự “thoái”muộn mằn này. Liệu các ông đó có còn thấy ảnh hưởng
của mình trong Đảng? Nếu vì vậy mà các ông cứ chần chừ việc “thoái”, tôi cho rằng
các ông đã nhầm. Từ lâu, các ông đã bị coi không là đảng viên mà thậm chí, còn
bị coi là phần tử chống đối nguy hiểm là đằng khác.
Đoan Trang cho rằng
về cuộc đấu tranh của giới dân chủ ở Việt Nam lâu nay lâm vào sự chia rẽ, mất
đoàn kết không được “tập trung dân chủ” như cộng sản, cứ phát động tổ chức là y
như có người bàn lùi, cản phá. Cái sự chia rẽ, mất đoàn kết có thật sự nặng nề
như Đoan Trang nghĩ không? Tôi không cho là nặng nề mà đó là tất yếu. Vì sao?
Chúng ta xuống đường
đấu tranh ôn hòa và cứ mong bằng cách ôn hòa, chúng ta sẽ tăng cường được lực
lượng. Những Quang A, Huệ Chi, Nguyên Ngọc, Phạm Xuân Nguyên, Tương Lai, Lê Hiếu
Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Đõ Trung Quân, Bọ Lập… là những đầu tàu, có thể lôi kéo số
đông quần chúng. Nhưng rồi phía chính quyền đã tìm được cách đối phó. Thế hệ
cây đa, cây đề chỉ bị động chạm sơ sơ. Thế hệ vào độ chín bị bắt bị tù gần hết,
một số phải lưu vong. Phong trào lâm vào thoái trào và cứ mỗi dịp có chuyện, tất
cả những ai còn có tác dụng với số muốn tham gia mà chưa đủ dũng khí cần thiết,
đều bị bánh canh. Không một cuộc đấu tranh đáng kể nào nổ ra được nữa, từ sau vụ
Formosa. Những Thúy Hạnh, Trương Dũng, Huỳnh Ngọc Chênh, Bích Phượng, Nguyễn
Lân Thắng, Nguyễn Chí Tuyến, Lê Hoàng, Phạm Minh Vũ… chỉ đấu tranh lẻ tẻ và chiến
đấu trên mạng, trên fb mà thôi. Những cuộc biểu tình chỉ là những trận “tập
kích” nhỏ.
Tôi không cho là mấy
cái lợi dụng danh nghĩa đấu tranh để nhận tiền nước ngoài là lớn, những nhân vật
đó sớm muộn sẽ lộ diện. Việc chiếm đoạt, xà xẻo tí chút lạm dụng dùng riêng chỉ
là số ít. Còn như cổ xúy bạo lực, cơ hội chính trị, bạc bẽo phản bội đồng đội…
có chăng cũng chỉ là … muỗi, tôi chưa thấy vụ nào nghiêm trọng.
Sự chia rẽ, mất
đoàn kết tôi thấy ở chỗ khác: đó là việc phê phán Đoan Trang ngu ngơ, tin vào bạn
bè và như có phần nói vống lên về tội cả tin cho cô (đây là cách hạ thấp uy tín
Đoan Trang); những chê bai có tính kỳ thị vùng miền; việc phê phán Mẹ Nấm Nguyễn
Ngọc Như Quỳnh, coi cô như là kẻ ăn cháo, đá bát và đôi bài bới móc chuyện
riêng về cô, cũng mục đích hạ uy tín cô, khi những người được bảo lãnh ra nước
ngoài, cô là người sớm đóng vai trò cá nhân sớm hơn cả; những thực hư về chuyện
bồi bút, lá mặt lá trái qua các bài viết của cây bút Người buôn gió về Ô-sin
Huy Đức, về Bọ Lập, về nhà báo chuyên theo dõi các BOT bẩn… Đó mới là những
chia rẽ, mất đoàn kết trong nội bộ phong trào đấu tranh đòi dân chủ. (Quả thật
nói những chuyện về Mẹ Nấm ngày hôm nay đang ở Mỹ hay đọc những phản biện của
Hiếu buôn gió về Ô sin, tôi cũng chẳng biết đâu là thật giả để ủng hộ hay phản
đối). Đó là sự thành công của sách lược đấu tranh với phong trào dân chủ của
chính quyền.
Khi phong trào đấu
tranh đang trong thời kỳ thoái trào, trầm lắng, tôi thấy cái thực sự thiếu là
ngọn cờ. Những cây đa, cây đề đã hoàn thành sứ mệnh, những bài viết dài dằng dặc
của Nguyễn Trung hay Tương lai chỉ là những cái ngẫm của những ông già, chắt lọc
từ cuộc đời của chính các ông, giới trẻ không mấy người đọc các ông đâu. Và cho
dù có đọc, cũng không có cơ vận dụng. Đó là những mớ lý thuyết kinh điển chỉ có
thể có tác dụng trong học viện. Ngược lại, những bài viết dài mà phân tích với
lý lẽ sắc nhọn, rõ ràng như 2 cộng 2 là 4 của Hoàng Xuân Phú lại thu hút được
nhiều người đọc và tác dụng lớn hơn nhiều( tôi nghĩ thế) Vì sao? Vì bài của ông viện sĩ toán gần gũi
hơn sự cao siêu. Ông Hoàng Xuân Phú gần phong trào hơn, hiểu cái cần của phong
trào hơn các cây đa cây đề.
Vậy khoảng ba chục
hội này hội khác được tuyên bố thành lập có tác dụng gì? Tôi cho rằng, dẫu tên
gọi khác nhau, cũng vẫn chỉ một mục tiêu đòi dân chủ, cũng chỉ như một hội. (Đừng
cho là còn có những thứ khác nữa như bảo vệ môi trường phản đối Formosa hay bảo
vệ cây xanh. Những phong trào này cũng vẫn là những con người đó làm nòng cốt).
Vậy nên, tôi thấy cái chia rẽ hay không nhất trí gì đó, không thật nặng. Nó chỉ
là mâu thuẫn về cách tiến hành và vì chưa có ngọn cờ đủ tầm, nên nó vẫn “cá mè
một lứa” như ngày đầu xuống đường, chưa biết ai với ai, chỉ quen mặt mà không
biết tên.
Tôi lại nghĩ đến
Trần Huỳnh Duy Thức.
Vinh Anh-5/9/20
Ngày khai giảng để tìm ra những con người mới
cho đất nước.
MỘT CÂU HỎI NGHIÊM
TÚC VỀ HOẠT ĐỘNG ĐẤU TRANH DÂN CHỦ
Có nhiều ý kiến
cho rằng giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam lâu nay chia rẽ quá, mất đoàn kết
quá (không “tập trung dân chủ” được như cộng sản), nên không làm nổi việc gì. Cứ
có người phát động, tổ chức công việc này là y như rằng có người bàn lùi, có
người cản phá.
Điều đó là sự thật.
Nó xuất phát từ việc giới đấu tranh có quá nhiều bất đồng, mà càng ngày càng
nhiều hơn.
Tôi nhận thấy,
trên bề mặt, những bất đồng đó được thể hiện thành sự khác biệt, mâu thuẫn về
quan điểm. Tuy nhiên, về bản chất,
chúng là sự khác
biệt, mâu thuẫn về giá trị theo đuổi.
Nói cách khác, đó
không phải là bất đồng quan điểm. Đó là bất đồng chuẩn mực.
Những người hoạt động
xã hội, người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam đang bất đồng sâu sắc về những giá
trị mà họ theo đuổi (nếu có). “Họ” ở đây bao gồm cả tôi.
Ban đầu, khi mới
tham gia phong trào dân chủ, họ chỉ xác định có một đối thủ, một kẻ thù duy nhất
là độc tài cộng sản.
Tuy nhiên, theo thời
gian, càng ngày họ càng thấy có nhiều vấn đề nghiêm trọng trong xã hội Việt Nam
và trong chính phong trào dân chủ: tham nhũng, dối trá, độc tài, bạo lực. Chúng
bộc lộ ra thành những thói xấu rất tệ hại: ăn cắp, lừa đảo, dối trá, fake news,
ưa bạo lực, cổ xúy sự kỳ thị - phân biệt đối xử, cơ hội chính trị, bạc bẽo, phản
bội đồng đội và bỏ rơi quần chúng.
* * *
Câu hỏi tôi đặt ra
và thật sự mong muốn có câu trả lời, là: Phải có thái độ và cách ứng xử như thế
nào với những thói xấu, những tệ nạn đó?
- NẾU CHẤP NHẬN
chúng, thì chúng đã, đang và sẽ tiếp tục lan tràn; cùng với đó, phong trào dân
chủ không thể phát triển được. Những người hoạt động dân chủ – ban đầu vốn được
mặc định là hiện thân của những giá trị mới, tốt đẹp hơn cộng sản – sẽ không
còn tư cách gì mà đại diện cho những lực lượng tiến bộ chống lại cộng sản.
- NẾU không chấp
nhận chúng, nhưng chỉ đơn giản là “KHÔNG ĐỒNG HÀNH” cùng chúng, không làm việc
cùng, không giao du với những người có các thói xấu đó, thì sao, kết quả là gì?
Rõ là sẽ chẳng thay đổi được gì, mà lại còn rơi vào tình trạng khó tìm được đồng
sự.
- NẾU CHỐNG chúng,
thì sẽ phải chấp nhận có nhiều hơn một đối thủ cộng sản. Xưa, ta chỉ xác định một
kẻ thù là độc tài cộng sản. Nay, nếu muốn chống tất cả những tệ nạn vừa nêu
trong phong trào dân chủ nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung, ta phải biết
là sẽ có thêm rất nhiều kẻ thù. Và nếu ta không đủ mạnh để những giá trị mà ta
tin tưởng và theo đuổi được lan rộng, thì nghĩa là phong trào dân chủ Việt Nam
sẽ chẳng đoàn kết hơn, mà ngược lại, cứ tiếp tục chia rẽ mãi và lụn bại. Chia rẽ,
vì mầm tốt không vươn lên được trong khi cỏ dại ngập tràn khắp lối.
Tóm lại,
phải có thái độ và cách ứng xử thế nào với những bất đồng về chuẩn mực, về giá
trị theo đuổi?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét