Tú Bà còn trinh và luật pháp xứ mình.
Đó là chữ của nhà văn Phạm Đình Trọng khi theo dõi vụ Đồng
Tâm. Được biết cuối buổi xét xử, đại diện Viện kiểm sát nhân dân thay đổi tội
danh 19 người dân Đồng Tâm từ “giết người” sang “chống người thì hành công vụ”
và nói đó là tính nhân đạo của nhà nước ta. Cũng không rõ từ đâu mà đại diện Viện
phải chuyển tội danh. Dân đen như tôi chỉ biết hân hoan mừng, chắc bớt đi nhiều
án tử hình. Bớt đi người chết là người nông dân. Cho đến thời buổi ngày nay, khi
người ta đã vào kỷ nguyên, cái kỷ nguyên mà rất nhiều người nói là “bốn chấm
không”vẫn phải cùi cụi lo từng bữa ăn, thì tôi rất lấy làm hân hoan, hân hoan lắm
lắm. Bởi vì giả sử, nếu có, nếu là án tử cho mấy tay giang hồ, tôi nói thật,
cũng không mấy nghĩ ngợi và cũng chẳng muốn khen hay chê cái nhân đạo của pháp
luật xứ ta làm gì đâu.
Lại phải nói lại cái vụ thay đổi tội danh. Từ giết người,
tội nặng nhất của mấy ông bà hình sự, chứ còn gì nặng hơn? Những cái mang hậu
quả nặng nề hơn, có lẽ không phải giết người, mà ghê gớm hơn nhiều, như vụ tòa
tháp đôi bên Mỹ í chứ. Đâu như cụ Kình cũng bị báo giới chính thống và các nhà
báo ăn theo, kiểu ngày xưa bọn tôi được học hành và gọi là “bơ thừa sữa cặn” đã
kết án cụ là Trùm khủng bố của Đồng Tâm rồi mà. Ở tòa vừa qua, ít nghe thấy từ
khủng bố áp vào 29 người Đồng Tâm. Nó biến đi đâu nhỉ?
Thôi thì cứ lấy lý “10 ngày như 1”của ông Hiểu, để nói về
19 người không giơ tay, khi luật sự Mạnh hỏi, có ai bị tra tấn bức cung không.
Thấy cái không giơ tay là 19, nhiều hơn cái giơ tay là 10. Vậy thì luật pháp ta
cũng chưa nhân đạo lắm, phải không ạ? Ta vẫn “không tra tấn thì phá án thế đéo
nào được-Phạm Thanh Nghiên)”. Nói chuyện tra tấn bởi vì ta cũng tham gia ký cót
các loại công ước gì gì đó rồi mà. Ký rồi thì phải nghiêm như thằng Nhật ấy chứ.(Chuyện
thằng Nhật, nó ký cái gì đó, và khi hoàng tử Nga sang chơi, bị ám sát, hoàng tử
Nga không chết, nhưng đòi xử tội chết thằng ám sát. Thằng Nhật nó tôn trọng chữ
ký của nó, nó xét tội chưa phải chết, dù nó có bị Nga Hoàng ngày đó rất hùng mạnh,
đe nẹt, vậy là tha tội chết cho thằng ám sát. Mình cũng chỉ đọc trên mạng thôi,
không bênh thằng Tư bản giãy chết đâu nhé. Chữ ký thế mới là chữ ký chứ. Bây giờ
nói theo kiểu dân dã, chữ ký được bảo đảm bằng vàng, chứ đâu có ký rồi xổ toẹt,
cãi bay. Thế giới chúng mày nói tiếng Tây, tao đéo hiểu. Khinh luôn!)
Bàn về cái sự nhân đạo, muốn nói nhiều lắm, nhưng vẫn cứ buồn.
Buồn là chính. Thấy cái mạng người dân chất phác, hiền lành, khi vào đồn công
an bị rẻ rúng lắm. Làm gì có công bằng, dân chủ ở đây, làm gì có thượng tôn
pháp luật ở đây. Chẳng vậy mà một đồn trưởng ở thành phố cụ Hồ đã văng với dân,
hình như là “dân chủ là cái cc” đó thôi. Và lại cứ phải nghĩ, đó là hang hùm, nọc
rắn) Rồi từ từ ác cảm được chất thêm từng ngày, từng ngày. (Nói thật lòng, trước
đây, tôi yêu các anh công an ghê lắm. Cả phố nhà tôi đi sơ tán, về nhà mọi thứ
vẫn y nguyên. Đúng là ngày đó, công an gác cho dân ngủ ngon. Bây giờ á? Ra chợ
thấy mấy chị bán rau bị đuổi, chỉ muốn đập vào mặt mấy thằng đuổi chợ, trong đó
có công an). Cái đáng yêu ngày xưa đâu rồi?
Chính sự lộng hành, coi thường kỷ cương phép nước đã tạo
ra những con người sắt máu. Chính tham vọng đã đẻ ra sự độc tài, công an trị,
coi mình là chúa thiên hạ, nói sao dân đen cũng phải nghe, muốn gì được đó, bất
chấp luật pháp.
59 hec-ta ở cánh đồng Sênh chưa được đền bù thỏa đáng cho
dân và cứ làm như kéo đại quân đến sẽ chiếm được toàn bộ. Một chuyện nhỏ chỉ là
mâu thuẫn dân sự biến thành mâu thuẫn đối kháng địch-ta. Địch ở đây là lũ dân
đen, ta ở đây là chính quyền, có súng to, quân mạnh, gì mà chẳng giải quyết
xong. Vậy là kế hoạch 419a hình thành trên cơ sở không coi pháp luật là cái
đinh, không coi người dân là chủ đất, cần phải tỏa thuận. Kẻ chống đối phải chết.
Quỳnh Phụ Thái Bình năm xưa lặp lại, Thủ Thiêm Sài Gòn lặp lại, Văn Giang Hải
Dương lặp lại, Cống Rộc Tiên Lãng lặp lại. Trận đánh đẹp đè bẹp pháp luật. Dân
chết bị phanh thây, “quân ta” chết trong bí hiểm và những chứa đựng biết
bao nghi ngờ không được làm rõ. Những
người thân còn sống đâu có yên lòng về những cái chết bí hiểm đó.
Lại nhắc lại câu của Phạm Đình Trọng, Tú Bà vẫn còn trinh
và pháp luật xứ mình mới thật nghiêm minh làm sao!
Vinh Anh 14/9/20
Ngóng phán xét của luật
pháp xứ mình đây
Ảnh kèm lấy trên mạng là đèn dầu chứ không phải đèn trời

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét