Sách Gạc Ma và thông tin
Sau những thập thò, câu nhử thu hồi rồi được phép,
sáng nay (12/8) đọc tin trên mạng có vẻ như số phận đã được quyết, chính thức
là thu hồi rồi, bởi cái tít rất hấp dẫn (“Chiến
công” đầu của Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng) đập vào mắt. Tôi “vẫn không tin dù đó
là sự thật”. Chẳng muốn tin tẹo nao vì thấy lại hụt hẫng thêm khi đang rất mong
mỏi tình hình “cởi mở” của nước nhà.
Cuốn Gạc Ma có tội tình gì mà số kiếp nó lênh đênh
bèo dạt như vậy? Tìm hiểu mãi, hóa ra chỉ có mỗi từ “TRƯỚC” làm số phận nó
thành “ba chìm bảy nổi với chín cái long đong”. Cái chữ “trước” đó, chắc chắn
không có tội với phe này thì sẽ có tội với phe khác. Qua nó, nghe được thêm thời
tiết chính trị, phe ủng hộ có vẻ yếu thế, phe thân Tàu muốn bảo lưu bí mật cung
đình có vẻ thắng thế. Cái bí mật này liên quan đến những người đang sống, từng
nắm nhiều chức vụ quan trọng mà theo cách nói của Nhà nước ta, họ được nhân dân
tin tưởng, gửi gắm…”
Trăm sự “rắc rối” là do ông Lanh còn sống sót trong
cuộc chiến Gạc Ma gây ra. Ông lính 19 tuổi ngày đó, sau khi bị thương trên đảo,
bị Tàu cộng bắt giam mấy năm, lúc được ra khỏi nhà tù của Tàu cộng, được đi trả
lời phỏng vấn. Tôi nghĩ, chắc ông cũng chẳng hề nghĩ đến cái từ “trước” gây bão
và bao nhiêu “rắc rối’ cho hôm nay. Cái từ đơn giản đó được gắn với hoàn cảnh Gạc
Ma năm 1988, một ông binh bét nghe lệnh cấp trên chỉ huy cũng là “hạng bét”
truyền lại và tôi cũng thuộc dân hạng bét suy ra thế này “lúc nào các ông bảo bắn
là bắn, vậy thôi, trước sau cái gì. Giáp mặt kẻ thù mà còn “trước sau” rõ rách
việc!”
Nhưng bỗng
nhiên cái từ đó trở thành một từ nhạy cảm, vì qua đó, nó thể hiện lòng yêu nước
và tinh thần quyết chiến, giữ gìn đất đai của tổ tiên. Cũng có thể gỡ gạc cho
các cấp chỉ huy ngồi trong bờ đưa ra các phương án tác chiến với quân Tàu, những
“sẵn sàng, sẵn sàng nâng cao, sẵn sàng quyết chiến” gì đó. Tôi đồ rằng quân ta
lại khen quân mình thôi, ngày đó, chẳng có phương án giữ đảo hay đánh quân Tàu nào
cả. Vì thế cái từ “trước” đó nó thành nhạy cảm. Nhạy cảm đến nỗi bây giờ, bao
nhiêu người ngày đó chức cao vọng trọng còn sống, không biết ăn nói làm sao cho
phải đạo với dân nước Việt anh hùng. Nên cái im lặng đáng sợ cứ kéo dài mãi.
Ông Lanh trả lời phóng viên báo chí từ lâu lắm rồi, có lẽ từ ngày chưa xuất hiện
“tình yêu bốn tốt”. Ngày đó người ta giữ bí mật vì phần sợ, phần lo, phần coi
thường dân đen, phần muốn bảo vệ danh dự, phần muốn che dấu cái sai, phần muốn
củng cố “ngai vàng” nên thông tin không lọt ra, còn nếu đã lọt ra thì huy động
“bộ máy chính trị” làm cho im, cho nhẹ đi, cho quên đi, cho chìm đi.
Khốn nỗi nước mình còn có ông tướng* làm lịch sử và
dám trung thành với lịch sử (đây là suy nghĩ chủ quan của người viết), đã phát
biểu cái chuyện liên quan đến từ “trước sau” này trong một buổi hội thảo ở viện
Minh triết* (nghe tên viện rất oách). Chuyện ông tướng khẳng định cũng hao hao
giống hồi ký của ông Bộ trưởng* đập bàn quát, hỏi “Ai ra lệnh?” ấy mà. Nhưng sốt
dẻo hơn có lẽ là khẳng định của một ông chuyên gia kinh tế*, ngày đó làm thư ký
giúp việc cho Tổng bí thư Linh, ngồi ngay đằng sau ông Linh, xác nhận chuyện
ông Bộ trưởng nọ* hỏi “Ai ra lệnh?” là có thật. Cái hay của lịch sử về chuyện
“trước sau” này là rất nhiều người còn sống, đang sống sờ sờ ra đó, nghĩa là còn
nhiều nhân chứng lắm và muốn xác định “nó” thì dễ ợt ấy mà.
Vậy là từ đó, chuyện mới được lan truyền trên mạng xã
hội. Đã lan trên mạng xã hội thì khó bịt lại lắm.. Mọi chuyện đã nói, đã viết,
đã cho xuất bản, thì dù có cấm đoán, nó vẫn cứ tồn tại đâu đó trên các “đám
mây”, lúc cần người ta lại kéo “đám mây” xuống để xem. Mây mưa là chuyện của trời, có mà cấm!
Nhưng mà sự việc ồn ĩ là sao? Ai muốn cái sự ồn ĩ đó?
Tôi thì cho là chẳng có thế lực thù địch gì ở đây hết. Đây là cuộc đấu một bên
là những người bảo vệ giang sơn Tổ quốc, một bên là những kẻ muốn bảo vệ cái mà
mình đã có (cái đã có đó hơi lớn, cứ nhìn nhà tướng Kiền thì hình dung ra các
tướng khác), đang được hưởng, lại hưởng lớn, hưởng nhiều. Mặt khác, nặng nề
hơn, cuốn sách tuy chưa nói được cụ thể trách nhiệm thuộc về ai trong cái vụ
“trước, sau” kia, nhưng nó lại gián tiếp lên án việc để mất đảo và nhắc cho dân
tộc này phải luôn cảnh giác với anh bạn láng giềng nữa chứ. Vậy là nó gián tiếp
quy trách nhiệm rồi còn gì. Những kẻ muốn cuốn sách không được lưu thông, đều
có liên quan đến chuyện để mất đảo vào tay Trung Quốc, còn những anh hô hoán
theo, như tướng Kiền, thực ra hồi 1988, có biết gì đâu.
Vậy nói cho nhanh, cấm lưu thông cuốn sách là vẫn giữ
nguyên tư duy cũ, tư duy im lặng để thông tin trong bóng tối. Rất đúng với phương
châm “Ai nắm được thông tin là người đó nắm quyền lực”. Người độc quyền nắm
thông tin hiện nay là Nhà nước, chỉ Nhà nước độc tài mới lưu giữ thông tin kiểu
bất chấp nhu cầu biết sự thật lịch sử của người dân như thế mà thôi.
Ghi chú (theo thứ tự)
*Tướng
Lê Mã Lương
*Viện
Minh triết do cụ Nguyễn Khắc Mai làm viện trưởng
*Hồi
ký của Bộ trưởng Trần Quang Cơ
*
Chuyên gia Lê Đăng Doanh
*Bộ
trưởng Nguyễn Cơ Thạch
Vinh Anh-14/9/2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét