Ngẫm về cái chết
Ở tuổi tôi, cái chết không
còn xa, nên suy ngẫm về nó cũng là chuyện chẳng có gì ngạc nhiên hay sợ xui sẻo
gì hết. Hai hôm nay, đi đâu, gặp ai cũng thấy nói về cái chết của ông chủ tịch
nước. Cũng là chuyện thường tình vì ngay ở Liên hợp quốc xa xôi, người ta cũng
có một phút mặc niệm ông cơ mà. Ồ, cái chuyện nghi lễ ngoại giao cũng chẳng có
gì phải nói, người ta mặc niệm và người ta cũng quên ngay tên tuổi ông thôi, có
chăng, họ chỉ nhớ hai tiếng Việt Nam. Cái đáng nói là cái chết đó có để lại gì
cho đời? Để lại với cả hai nghĩa, tốt và xấu.
Cuộc đời tôi đã chứng kiến
nhiều cái chết, có cái chết tức tưởi và vô lý vô cùng, đó là cái chết của Sáu,
thằng lính cùng đơn vị, nó dính mìn vướng, mấy sợi giây nhỏ như sợi chỉ nối với
quả bom bằng quả ổi, vướng vào nó. Mộ nó được chôn ngay trên đường 16B, đoạn đường
nhánh của chiến dịch Đường 9-Nam Lào. Trong một tháng chiến dịch đó, tôi rất
nhiều lần đi qua mộ nó và mỗi lần lại thấy vô lý thêm, hà cớ gì mà mày lại nằm
lại nơi đây, cô đơn, lạnh lẽo và rồi chẳng bao lâu nữa, sau một mùa mưa, cây rừng
Trường Sơn sẽ phủ kín mộ mày. Liệu có ai nhớ và mang mày về quê? Ôi, thậm vô
lý. Vô lý vì mày trẻ quá, vô lý vì mày chết. Cái chết của nó ám ảnh tôi suốt
chiến dịch, có lẽ tôi chỉ quên khi đã chìm vào giấc ngủ.
Thời chiến tranh, tôi có hai
kỷ niệm về bom đạn, khi biết bom đạn những lần đó chắc chắn sẽ mang theo một
vài sinh mệnh. Một lần tôi đứng trên một quả đồi, nhìn pháo ta nã vào trận địa
của đối phương, vị trí tôi đứng, rất thuận lợi cho quan sát. Sau vài phát bắn để
hiệu chỉnh phần tử, hàng loạt vầng lửa nối tiếp nhau bùng lên, tạo thành một
chuỗi dài vành đai lửa bao lấy trận địa đối phương. Chính lúc này tôi lại nghĩ
đến những cái chết của những người không quen phía bên kia và con tim chùng lại,
nao nao một chút. Nỗi niềm sự đời là đây. Lần khác, cũng ở trên đỉnh đồi, nơi đại
tá Nguyễn Văn Thọ bị quân giải phóng bắt. Tiếng B-52 ầm ì như tiếng xay lúa và
rầm rầm tiếng bom chát chúa vọng lại. Cùng lúc là những cột lửa bốc cao. Một
khoảng rừng rộng bên dòng suối phía dưới kia, cách chỗ tôi đứng phải đến cả
nghìn mét đường chim bay, ngập trong biển lửa. Tôi nhớ con suối đó, mới hôm nào
rất gần thôi, tôi và đồng đội còn lội xuống rửa mặt, nấu ăn bằng dòng nước con
suối đó. Chẳng hiểu loạt B-52 này có bao nhiêu đứa chết. Tôi lại bâng khuâng, nao
nao, nếu loạt bom hôm nay, mình trong vùng bom đó thì sao? Chắc là chết! Ồ, cái
chết đến nhanh và nhẹ nhàng thế sao? Cái đầu tiên tôi nghĩ đến là ai sẽ báo tin
mình chết cho mẹ tôi. Ý nghĩ chỉ thoáng qua thôi và tôi lại nghĩ về cái chết của
thằng Sáu, rồi cây rừng sẽ phủ quên, chỉ còn hồn nó lảng vảng với rừng.
Tôi có anh bạn vong niên
cùng đơn vị, người cùng nhóm được giải thưởng Nhà nước cho giải pháp phá bom từ
trường trong chiến tranh và anh ấy cũng được truy tặng “Danh hiệu anh hùng”.
Anh ấy có hành động tuyệt vời, đứng bên hút bom, làm điểm tựa niềm tin cho đồng
đội nhanh chóng vượt qua vùng nguy hiểm. Bom nổ, anh chết mất xác. Mộ anh được
gia đình xây bên hố bom như một dấu ấn cho hành động của anh. Chúng tôi, bạn học
của anh, sau hơn ba chục năm đến viếng hương hồn anh tại nơi anh hy sinh, thấy
rõ sự bào mòn bạc bẽo của cả con người và thời gian. Chẳng có gì là tồn tại mãi
cả. Và tôi nghĩ, cái chết nào rồi cũng sẽ bị ngấm bởi sự lãng quên. Rồi bụi thời
gian sẽ phủ mờ, dù đó là cái chết “bất đắc kỳ tử” khiến lòng ta tức tưởi bởi sự
vô lý hay là sự hy sinh thấm đẫm tính nhân văn lãng mạn anh hùng được ca ngợi một
thời.
Về cái chết của vị nguyên thủ
hôm nay, tôi cũng có đôi điều suy ngẫm.
Điều đầu tiên, hình như đó là
sự thờ ơ mà không hẳn thờ ơ, bởi đấy là vị nguyên thủ. Chính thái độ “thờ ơ
không hẳn thờ ơ” đó khiến tôi chẳng một chút cảm xúc, tôi đón nhận tin như một
điều dĩ nhiên, cái chết hình như đã được xác định quá lâu và bây giờ nó đến như
là một sự “phải nhẽ”. Cái “phải nhẽ” hàm ý cho sự hợp lý.
Tôi để ý đến bộ mặt vị sĩ
quan công an này từ lâu. Nói xấu là điều không nên. Tôi nhận ra ông giống vị
nguyên thủ bên nước Nga ở nụ cười. Nhưng tôi chưa bao giờ nhận ra nụ cười thật
sự nơi ông. Nghề nghiệp cho ông sự kín đáo, cái đó chẳng trách được. “Cha mẹ
sinh con, Trời sinh tính”. Tôi thấy cái “lành lạnh” của nụ cười ở cả hai người.
Chúng ta có cái lẽ, thường
không nói về những điều không hay của người đã khuất. Tôi cũng vậy. Bởi vậy bài
này tôi sẽ đưa lên cộng đồng muộn hơn. Nhưng những ngày còn đang trong lễ tang
này, tôi muốn nói về “cái nhẽ”.
“Cái nhẽ” với tôi là quyền
chức càng cao, càng phải có trách nhiệm trước cộng đồng. Tôi đang nói về “quyền
cao, chức trọng” của ông Quang. Ở vị thế đó, người ta có thể làm nhiều điều lợi
cho dân và cũng có thể làm nhiều điều hại cho dân. Đó không còn là “Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính”. Đó là bản
lĩnh nguyên thủ, đó là phép trị quốc.
Tôi nhớ lại về ông và vẫn
nghe phảng phất đâu đây tiếng ai oán của hàng nghìn linh hồn người dân Tây
Nguyên chết trong những năm 2000 đến 2004, cho cái gọi là Nhà nước “Ê-ga” ở Tây
Nguyên. Viết lên con số người chết mà tôi rất đắn đo, liệu có chính xác? Nếu là
con số đó thì quả là một sự dã man, khác gì Thiên An môn? Chúng ta chẳng từng
lên án vụ Sơn Mỹ đó sao? Vụ Sơn Mỹ chỉ có 600 người chết mà còn vang vọng đến tận
hôm nay. Tiếng vĩ cầm của người lính Mỹ năm nào cũng vang lên van xin, cầu khẩn,
như một lời tạ lỗi với người dân Sơn Mỹ đó sao?
Còn gần đây, tôi muốn hỏi,
vì lẽ gì mà những người dân xuống đường chống sự bành trướng và xâm lược của
Trung Quốc, bị công an, dưới quyền ông, đàn áp? Tôi muốn hỏi hàng trăm cái chết
của những công dân bị bắt lên đồn công an. Ông từng là chỉ huy của họ, ông phải
biết và phải trả lời. Những cái chết này còn tức tưởi hơn trăm lần cái chết của
thằng Sáu, lính đơn vị tôi ngày xưa, khi vô ý vướng chân vào “sợi chỉ.”
Ở cương vị phụ trách phần tư
pháp, xây dựng pháp luật nước nhà, có bao giờ ông nghĩ công lý phải thuộc về
phía người dân? Đã bao giờ ông thật sự nghĩ mình “thà chết bảo vệ công lý” và
phải trừng trị những kẻ thủ ác gây ra tội lỗi là lẽ sống ở đời. Đó cũng là đòi
hỏi của công lý. Không, ông chưa từng nghĩ đến những điều trên, ông vẫn khăng
khăng giữ nguyên những việc làm của ông ở cả hai cương vị Bộ trưởng Công an và
nguyên thủ quốc gia
Do những hạn chế về hệ tư tưởng
và cách nhìn thiếu công minh, ông không hề muốn người dân được hưởng nền pháp
lý văn minh và vì thế ông không ngăn được cái ác càng ngày càng nảy nở trong một
xã hội càng ngày càng hỗn loạn. Nhiều người dân hôm nay phải sống trong sự tuyệt
vọng của nền pháp lý độc tài, phải chịu nỗi oan mà thể chế độc tài sản sinh.
Trong một xã hội khi cái ác quá nhiều thì cái thiện sẽ ít và người cầm chịch phải
nhanh chóng rút ra bài học trị quốc. Nhưng ông không làm như vậy. Bằng chứng là
dân chúng bị kiểm soát hà khắc hơn (luật An ninh mạng là một thí dụ), dân oan mỗi
ngày mỗi nhiều hơn (biểu tình cả nghìn người là một thí dụ). Để xảy ra những hiện
tượng đó, tên tuổi ông nằm ở trang sách đen tối của lịch sử nước nhà.
Nhìn cách dân chúng đón tiếp
tổng thống Hoa kỳ, lẽ nào ông không thấy trạnh lòng. Đó là ý dân. Ông và đồng
chí của ông vẫn nói “Ý dân là ý Trời” đó thôi và qua những hành vi cư xử của
các ông với người dân, người dân chúng tôi hiểu đó chỉ là những lời giả dối.
Qua cách phản ứng của dân với
cái chết của một nguyên thủ, những bạn bè đồng chí còn sống của ông, những người
sẽ thay thế ông đảm nhận trọng trách, hãy nhìn tấm gương ông để học phép trị quốc.
Để “An dân” thật khó làm
sao!
Vinh Anh-23/9/2018


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét