Sao chúng ta cứ lừa dối lẫn nhau và lừa dối chính mình?
Sự việc những
tháng năm qua và đặc biệt những ngày vừa qua, cho ta thấy một điều, chúng ta
đang trong những ngày sống rất tồi tệ, rất gian manh, rất quỷ quyệt, rất xấu
xa. Không phải tôi tát nước theo mưa vụ Hà Giang. Vụ Hà Giang cuối cùng cũng chỉ
ra một vấn đề, đó là đổ vỡ niềm tin, rơi tuột cái lá nho che đậy vụng về. Sự việc
đó, như bao nhiêu vấn đề khác xảy ra trên đất nước này. Và tôi tin, chưa bao giờ
tôi lại tin như thế, vụ Hà Giang rồi sẽ êm xuôi, một số quan chức nghỉ việc, hồi
hưu, phê phán trong an toàn được đảm bảo.
Hỏi vì sao
lại thế? Bởi chúng ta, tôi và các bạn, đã quá quen với những chuyện như vậy. Để
rồi nay mai, sẽ lại có một vụ chấn động cỡ cấp 5, cấp 7 khác xảy ra. Chúng ta sẽ
lại giải quyết trong tâm thức “vừa lòng”: “Ừ thì cũng giải quyết đến vậy, chứ
mong gì hơn. Được như vậy là quá tốt rồi!” Bởi cái tâm thức đó, rất nhiều người
trong chúng ta vừa lòng với việc Ủy viên BCT vào tù, vừa lòng với việc bắt quan
nọ nghỉ hưu, bắt quan kia vào nhà đá với những bản án kỳ lạ, chỉ nước ta mới có.
Tất cả cái đó làm cho một số lớn trong chúng ta tạm hài lòng và hùa nhau, tin rằng
cuộc “đốt lò” vẫn đang tiến triển.
Chúng ta
hãy thôi đi những nhất nhì trong Ghi-net với những kỷ lục vô bổ nhưng cũng chứa
đầy sự giả tạo với hư danh. Chúng ta hãy quên đi mình đang sống trong thời kỳ đẹp
đẽ với chỉ số hành phúc top đầu thế giới, chúng ta hãy quên đi nhưng thành tích
kinh tế với chỉ số tăng trưởng cũng vào loại nhất hoàn cầu (có thua chắc chỉ chịu
thua mỗi thằng Tàu). Bởi sự thật để đến được với bến bờ hạnh phúc, chúng ta còn
rất rất thua kém lân bang, rất rất nhiều người dân còn sống trong cơ hàn mà qua
mỗi đợt lũ lụt lại hiện ra rõ ràng trước bàn dân thiên hạ và cũng bởi sự thật
là ta thua toàn diện tới cả nửa thế kỷ khi nói đến thời kỳ, đến giai đoạn…
thông minh của những ba, bốn hoặc năm chấm không. Điều đó sung sướng nỗi gì?
Vì thế tôi
cho rằng, chúng ta đang lừa dối lẫn nhau, lừa dối chính mình.
Tôi từng
nhiều lần nghe nhiều vị, vốn giữ nhiều trọng trách, đăng đàn phát biểu và cả (lớn)
tiếng nhận định: đó chính là sự quyết tâm của BCT hoặc rõ hơn của TBT. Đó chỉ
là một sự ve vuốt! Với vị trí của các vị, tôi nghĩ, trong giai đoạn hiện nay, đáng
ra các vị phải có thái độ dứt khoát hơn, nghĩa là sáng suốt hơn, sau những gì gọi
là thăng trầm mà các vị chứng kiến, được biết sự thật khi đương chức và những
gì đã xảy ra khi về làm “quan” thường. (Tôi nhắc lại, các vị vẫn là quan chứ
không phải là dân đâu). Bởi chính các vị đã hiểu, đã biết, đã trải nghiệm, rằng:
các vị vẫn còn là sự “trang điểm”. Khi nào cần, có người sẽ đề nghị các vị nói,
cho các vị nói. Nếu quan điểm khác với chính thống hiện tại, sẽ có người khác
nói. Thành ra nhiều khi, dân lại lần nữa phải nghe những lời rỗng tuếch, nhạt
thếch của các vị. Các vị vẫn lại nói dối!
Có một
thông điệp đầu năm của ông Nguyễn Tấn Dũng, đụng chạm về vấn đề thể chế, để rồi
im. Có một từ để chỉ cái điều “phải im”, mà dân ta hay dùng, đó là từ “tế nhị”.
Có một phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, trước khi nghỉ hưu, cũng đụng chạm về
vấn đề đổi mới. Ông nói: “Chúng ta mới chỉ đổi mới về kinh tế, chứ chưa đổi mới
về chính trị…” Mà tôi hiểu, đổi mới về chính trị ở đây tức là đổi mới về thể chế.
Đến nay, trong vai trò cố vấn, ông không nói nữa hay nói mà người ta không nghe
( Ý ông Bùi Quang Vinh trước khi
nhận chức cố vấn của Thủ tướng). Cũng là một sự “tế nhị”. Điều chúng ta mong muốn hiện nay
chính là một sự thay đổi, với nhiều người, đó là thay đổi thể chế. Rất tiếc là ý
muốn tốt đẹp đó của chúng ta, chúng ta không thể tự làm mà lại cứ muốn để cho kẻ
khác làm. Phải chăng, đó cũng chính là chúng ta đang tự lừa dối mình.
Gần đây có
nhiều chuyện không hay mà chúng ta biết rất rõ. Đó là chuyện chị em bà bí thư
Yên Bái, đó là chuyện lãnh đạo xứ Thanh nâng đỡ “không trong sáng” “hốt gơn”,
đó là chuyện “muốn thép hay muốn cá” ở Formosa, đó là nhà máy giấy Hậu Giang,
đó là chuyện gia đình họ tộc làm lãnh đạo là “niềm tự hào của Tổ quốc” (dựa ý chị Quyết Tâm) ở Hà Giang và Bắc
Ninh… đặc biệt hơn nữa là chuyện “Đặc khu, chuyện biển đảo… Lại có chuyện kỳ
khôi như đùa: tài liệu mật quốc gia khi cần đến thì biến mất, như bản đồ quy hoạch
Thủ Thiêm, bản gốc các bài dự thi ở Sơn La hay hồ sơ thăng cấp của anh Thanh (cháu bác Trọng)… Toàn những chuyện đại
sự, toàn những chuyện làm lò sẽ nóng hừng hực. Vậy mà chúng ta như cho qua,
chúng ta vẫn bình yên. “Đất nước mình lạ quá phải không anh? (cô giáo Nguyễn thị Lam)”
Có câu
chuyện cổ tích về ông vua cởi truồng. Cái sự thật bẽ bàng đó ai cũng thấy nhưng
chẳng ai dám nói vì nỗi sợ bủa vây, ám ảnh. Nỗi sợ đó khiến bàn dân thiên hạ im
lặng. Hôm nay, chúng ta cũng đang đứng trước bao sự thật bẽ bàng, và chúng ta
cũng đang nói dối cho nhau nghe. Biết bao giờ ở nước ta mới xuất hiện cậu bé
dám nhìn và nói ra sự thật?
Vinh Anh- 25/7/2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét