Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Nói với 2 vị tướng

Nói với 2 vị tướng
Xin nói trước, tôi hơn tuổi cả 2 tướng quân, cũng chinh chiến trận mạc, nhưng chắc chắn không trải qua những đận mạng sống treo trên sợi tóc như 2 vị tướng, dẫu sao thì vẫn có thể nói, tôi là người cùng thời với hai vị. Chúng ta cùng được hưởng chế độ giáo dục chỉ biết đánh giặc, mài sắc lòng căm thù và “đường ra trận mùa này đẹp lắm” (!) Ngày mà Lê Mã Lương nói câu “bất hủ”, “cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù”, tôi tuy lúc đó là trung úy, vẫn phải học anh, học trong các buổi học tập chính trị đấy, nhưng cũng từ những ngày đó, tôi không hẳn nghĩ như anh. Anh viết dòng trên khi tuổi đời mới 18, còn tôi khi học “nó” đã 28, sắp “tam thập nhi lập”.
Vì cũng chịu qua cảnh bom đạn, nên tôi rất cảm phục những người lính chiến. Tôi hiểu, Lê Mã Lương chưa bao giờ nói hoặc nói chưa hết, những gian nguy mà anh trải qua trong đời chinh chiến, những phút giây dập dình, cận kề cái chết.
Với Hoàng Kiền, tôi biết muộn hơn, khi anh đã là cán bộ trung đoàn công binh Hải quân, phụ trách xây dựng các công trình trên quần đảo Trường Sa. Công việc mà các chiến sĩ công binh đảm trách khi xây dựng đảo cũng là một công việc nguy hiểm, gian khổ chẳng kém gì thời bom lửa ở Trường Sơn. Chỉ khi ra biển, mới thấy con người thật vô cùng nhỏ nhoi. (Xin nói thêm, với riêng tôi, đi trên biển, tôi chưa khi nào cảm thấy an toàn như khi phải sống giữa rừng Trường Sơn. Cảm giác về sự an toàn giữa rừng với biển khác nhau nhiều lắm.)
Xem ra cuộc đấu tranh với thiên nhiên bao la và cuộc sống kề cận bom đạn, cũng chẳng cách xa cái chết là mấy.
*****
Như trên tôi nói, chúng ta được giáo dục và lớn lên trong cùng một môi trường. Cái khác là từ sau ngày ra trường, chúng ta tiếp xúc với cuộc sống hàng ngày với những con người và môi truòng khác nhau. Sự khác nhau đó tạo ra tầm nhìn, cách nhìn với cuộc sống, với con người, thậm chí cả tính cách, tình cảm, nhãn quan của từng người, cũng khác nhau. Chẳng vậy mà cha ông ta nói “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Chúng ta học được nhiều và từ đây sự nhận biết bị phân hóa cũng nhiều hơn.
Theo cái nhìn của tôi, tuy cùng là lính, lên đến cấp tướng, cuộc đời 2 vị đều trong quân ngũ đến ngày nghỉ hưu, cho dù cùng là môi trường lính, nhưng môi trường sống của tướng Lê Mã Lương khác nhiều với môi trường làm việc của tướng Hoàng Kiền. (Đấy là nói từ sau khi tướng Lương đã về làm giám đốc Bảo tàng Quân đội, tính đa dạng và cả tầm nhìn quốc tế được mở rộng hơn tướng Kiền). Vậy là cuộc sống của tướng Kiền thuần chất lính hơn, cuộc sống của tướng Lương sắc màu nhiều hơn. Tướng Lương có điều kiện tiếp xúc với thế giới rộng mở hơn.
Về cái gốc cơ bản để làm nên sự khác biệt, tôi nghiêng về tướng Lương. Tuy có thể cả 2 tướng đều có bằng cấp tiến sĩ hay giáo sư. Cái gốc của tướng Lương có từ thời trai trẻ (không giống những tướng học bổ túc rồi lấy bằng giáo sư) và khi ra trường, ông đỗ thủ khoa, cái này là một sự đảm bảo tốt cho khả năng và phương cách tiếp nhận kiến thức từ các tác động bên ngoài. Đó là sự thông thoáng, tránh được cách nhìn một chiều, mang nặng sự ràng buộc tổ chức, giai cấp hay phe phái.
Tại sao cuốn sách “Gạc Ma-vòng tròn bất tử lại là tướng Lương chủ biên mà không phải Hoàng Kiền, một tướng Hải quân, có nhiều hiểu biết về Trường Sa và có nhiều mối qun hệ đồng đội với những người trong cuộc chiến đấu giữ đảo đó?
Tôi xin nói nguyên do. Chính do tướng Lương có tầm nhìn khác với tướng Kiền, nên cuốn sách đó được lịch sử trao vào tay tướng Lương. Ở tướng Lương, hội đủ nhiều điều kiện để lịch sử trao cho ông. Vị thế làm việc và môi trường làm việc tạo cho tướng Lương có điều kiện và đặc biệt hơn, ở vị trí tướng Lương, cho ông sự khách quan hơn để nhìn về cuộc chiến tranh chống Tàu nói chung và cuộc chiến bảo vệ chủ quyền biển đảo nói riêng. Nếu cuốn sách không phải tướng Lương chủ biên thì người nào đó cũng không thể là một người như tướng Kiền (dẫu rằng tướng Kiền có những thuận lợi mà người khác không có được).
Viết về Gạc Ma là viết về lịch sử. Lịch sử đang đòi hỏi sự chân xác mà xã hội chúng ta đang thiếu. Riêng về Gạc ma, rất nhiều người còn không biết đó là đâu. Cái địa danh có vẻ “Tây Tây”, đọc lên không thấy thuần Việt đó, với nhiều người có thể nằm ở châu Âu hay châu Mỹ(!). Hòa chung vào xu thế có vẻ muốn che đậy, có vẻ hay cố tình muốn chối bỏ, lãng quên đó, tướng Kiền khó có thể thành một nhân chứng, một thành viên biên tập hay viết lại lịch sử một cách đúng đắn với những gì đã xảy ra. Thậm chí tôi nghi ngờ, tướng Kiền còn có thể viết theo định hướng và như vậy sẽ mất đi sự chính xác mà lịch sử đòi hỏi.
Tôi không có tài liệu, chứng cứ để nói về những thiếu sót của cuốn sách. Những sai sót với gạc Ma, chắc không thể một người xác định được. Nó đòi hỏi có những cuộc hội thảo và chứng cứ khoa học. Thêm nữa, theo thời gian, luật pháp cho phép độ mở những cánh cửa bí mật quốc gia, khi đó chắc nhiều điều dễ nói.
Tôi không đóng vai hòa giải. Tôi không thích sự tranh luận nửa vời với những can ngăn “cơm sôi bớt lửa”. Với tôi, hai vị tướng đều là những đồng đội một thời, hơn nữa có thể là những người bạn, tôi mong cả hai vị nên tranh luận với nhau với tinh thần tôn trọng lịch sử, tuyệt đối không được qui kết đao to búa lớn. Các vị hãy tôn trọng lẫn nhau. Đó cũng chính là tôn trọng lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc, đó cũng là mong muốn của bạn đọc.
Vinh Anh-16/7/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét