Những gì xảy ra và suy ngẫm
1. Vậy là
từ khi giải tán sau một tháng ngồi trong hội trường mát lạnh, Quốc hội khóa… mấy
kỳ… vừa rồi đó, đã thành công tốt đẹp.
Điều gì nổi
bật? Đó là giọng điệu của “tứ trụ” đi khắp nơi gặp gỡ cử tri sau kỳ họp Quốc hội
với một kiểu cách xưa cũ, chỉ quyết làm vai trò lãnh đạo sáng suốt chứ dứt
khoát không chịu thua dân. Nghĩa là chủ trương lớn của BCT cuối cùng vẫn đúng.
Đấy là nhà em nói về vấn đề “đặc khu”. Là dân đen, nhà em chỉ hiểu nôm thế này,
nếu các ông trên vẫn khăng khăng mình đúng, chắc các ông đã bắt 500 anh em ngồi
phòng Diên Hồng máy lạnh, thông qua ngay lập tức, chẳng chiu rút lại nửa năm,
chờ cho thời cơ chín.
Cái sự này
nói cho ta biết điều gì? Cũng vẫn là dân đen, nhà em hiểu điều đó nói cho ta biết
rằng, dân mình vẫn rất sáng suốt, rất nhạy bén, không cần phải để các ông bà
lãnh đạo và mấy vị nghệ sĩ nổi tiếng vì tài nấp bóng chuyên nói leo kiếm ăn
kia, được lên lên đài giảng dạy về lòng yêu nước. Cũng nhân tiện đây nói thêm một
câu, đành là các ông bà có chức tước kia nói này nói nọ, dân phải im, chứ mấy
anh nghệ sĩ cũng cứ lên mặt dạy đời thì e chừng các anh đã đi quá đà. Các anh
không nói thì thôi, chứ các anh nói thì lại lộ ra cái mặt lá phải lá trái, nghe
nó ti tiện lắm.
Có người
bênh anh đặc khu, mà nhìn cái thoáng là biết ngay, đó là cái bản mặt chuyên bợ
đỡ, được ăn, được nói theo cái điều đã được định hướng, nói cho rõ là đã được
chỉ đạo. Những cái bản mặt đó, có bao giờ làm được điều gì đâu. Đấy, cái ông giáo
sư chuyên về đất cát đấy, nói ra nói vào mãi bao nhiêu là chuyện, từ cái hồi
anh em nhà Vươn ở Hải Phòng, đến dân Văn Giang giữ đất đấu tranh với khu đô thị
xanh Ecopak, rồi lâu lâu, bây giờ đến cái “đặc khu”. Mọi sự hiểu được về bác giáo
sư này, để đơn giản cho dân ít học, sau những mớ lý thuyết rất chi hàn lâm bác
học nhưng cũng rất chi vòng vo tam quốc, đích cuối cùng của ông đến là chẳng thấy
đâu, chẳng dám nói đen trắng rõ ràng gì hết, chẳng làm ai hiểu được, thà cứ bảo
dân đen như nhà em đây mang nghị quyết đảng ra mà đọc còn hơn. Nhà em hiểu rõ
mình, viện dẫn các tính “hàn lâm, bác học” đó, không vào được đầu nhà em, vốn sinh
ra đã tối tăm.
Loanh
quanh vẫn nghe nhiều chuyện ngoài lề về đặc khu, đó đây vẫn thấy các vị lãnh đạo
cỡ lớn nói, đâu như là những đại đa số dân ủng hộ, những tám chín chục phần
trăm gì đó là con số được nói ra. Hình như có cả tin, cư dân ba đặc khu ủng hộ
hoàn toàn việc ban bố luật. Chỉ có điều nói vậy thôi, còn số liệu chỉ ra thì
không có ai đưa ra cả. Mà điều buồn cười nhất, cứ nói ngửa đoán ngang, mặc sức
nói trong khi có luật trưng cầu ý dân thì tất cả ông to bà bé đều cấm khẩu. Hỏi
còn ai tin lời các ông?
Vậy thì vì
cái đặc khu, dân tình lại phải xuống đường bày tỏ thái độ thôi. Ai không đồng ý
thì để nhà em hỏi ngu: “Ngoài cách đó ra, còn cách nào khác hay hơn để bày tỏ
chính kiến và biểu lộ sự bức xúc?”
2. Từ cái
đặc khu lại ngẫm chuyện mới xảy ra ở thành phố lớn nhất nước, thấy dân mình quả
là sáng suốt và cũng thấy chẳng ở đâu mà lãnh đạo khiến đất nước phải nhục nhã
như vậy, nhục nhã ê chề cơ đấy.
Chuyện
đáng hổ thẹn, nhục nhã này chắc không mấy người biết nhưng ông bí thư phải biết.
Ông cam tâm như vậy. Ông là một trong các ông vua của nước ta. Vậy là các ông
vua nước ta đã đầu hàng kiểu đó, đã bán nước kiểu đó.
Vậy chuyện
“đặc khu” sẽ đẫn đến đâu? Dẫn đến bán cho Tàu để lấy tiền, để giữ ngôi vị của mấy
“thằng vua” đó chứ còn dẫn đến đâu! Còn đâu hình dáng người dân trong đầu các
ông nữa. Cứ tuyên bố kiên quyết giữ vững chủ quyền thì có mà tuyên bố mồm, giống
như cái chị ở Bộ Ngoại giao cứ nói lem lém, phụ nữ mà chẳng biết dơ.
3. Tháng bảy
này các cháu học sinh đi thi. Chuyện kể về môn thi lịch sử. Câu hỏi hỏi về liên
quan đến thời nhà Lê chống quân Minh bên Tàu. Kết quả cho thấy khoảng tám chục
phần trăm thí sinh không đạt yêu cầu, nghĩa là bị điểm kém.
Đất nước
mà cả vua và triều đình đều cam tâm bán đất đai của tổ tiên cho giặc thì còn
đâu Tổ quốc, còn đâu có lịch sử mà phải học. Nhà em nghĩ thế.
***
Chuyện nước
mình nghe mãi chán và buồn, kể chuyên khác trên thế giới để lấy lại tinh thần
dân tộc, lấy lại khí thế hào hùng một thuở. Chẳng gì những người thuộc thế hệ
mình, được dạy dỗ về tinh thần tự hào dân tộc ghê lắm. Thí dụ nhé: những là ta
đứng trên tuyến đầu, “ta vì ta ba chục triệu người/cũng vì ba ngàn triệu con
người- Tố Hữu” hay to lớn hơn “ta là điểm tựa của nhân loại” với “dáng đứng
Việt Nam”… và cái chuyện muốn kể đó nó xảy ra ở gần ngay ta, láng giềng của ta.
Đấy là chuyện giải cứu đội bóng “Lợn hoang” bên Thái lan.
Chuyện này
đáng nói ở chỗ chuyện cứu người vô cùng khó khăn. Nếu như chỉ riêng người Thái
lo chuyện này nghe chừng cũng khó. Người Thái biết thân phận mình, kêu gọi sự
giúp đỡ của thế giới và lập tức những con người hiểu biết chuyên sâu về công việc
của cả chục quốc gia được cử đến để cùng người Thái lo chuyện cứu người. Và kết
quả họ đã giải cứu thành công tất cả thành viên của đội bóng “Lợn hoang”. Trong
cuộc giải cứu, một nhân viên cứu hộ đã thiệt mạng.
Cái đáng
nói hơn trong chuyện này mà nhà em cảm nhận được là hình như người Thái ít nói
về mình mà cả thế giới tuần qua lại cứ bàn về chuyện người Thái, hướng về cái
hang trên đất Thái đó. Chuyện này có cho dân Việt chúng ta một bài học về lòng
khiêm tốn? Thưa rằng rất nhiều bài học ở đây. Nhà em chỉ muốn nói một điều, đừng
sợ người ta không hiểu gì về mình để rồi cái đáng nhận ra tự khắc mọi người sẽ
nhận ra, chẳng cần phải tôn mình lên, cũng đừng nghe thằng ất ơ nào đó cho rằng
dân mình đang có chỉ số sống trong hạnh phúc đứng thứ năm thế giới, nghe ngượng
lắm.
Nói ra rồi
ngẫm một mình, chẳng hiểu nếu chuyện không may này xảy ra ở nước ta, dân Việt sẽ
bằng cách nào giải cứu. Tất nhiên là nhà em tin, dân Việt cũng sẽ giải cứu được
nhưng nhà em lại sợ phải nghe, những “nhờ sự chỉ đạo sáng suốt của cấp ủy…” và
cuối cùng dẫn cả đoàn ra Ba Đình báo cáo.
Vinh Anh-12/7/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét