Nước
Nga, Pu-tin và hội chứng gián điệp hai mang Skripal
Tôi đặt tiêu đề như vậy vì cho rằng Pu-tin
là của nước Nga chứ không cho rằng nước Nga là của Pu-tin. Ở đây tôi đặt vấn đề
lợi ích dân tộc cao hơn chế độ độc tài.
Pu-tin lên cầm quyền ở nước Nga sau nhiều chọn
lựa của người tiền nhiệm là Bô-rít El-sin và nước Nga đã chuyển mình, dần phục
hồi, đang tạo ra vị thế của một siêu cường hoặc chí ít cũng có mặt trong giải
quyết những vấn đề quan trọng của thế giới, sau biến cố Liên-xô sụp đổ. Sự sụp
đổ này có khác gì “10 ngày rung chuyển thế giới?” Tôi không biết nhưng rõ ràng
là một sự rung chuyển với nước Nga: Nước Nga (Liên-xô) từ vị trí một siêu cường,
đối trọng của thế giới lưỡng cực, trở thành một nước kiệt quệ, nghèo đói, lạc hậu
trong con mắt thế giới (trong đó có cả đánh giá của người Việt Nam là một nước
rất lạc hậu so với nước Nga, mà tôi được biết trong những năm đầu của thập kỷ
90, thế kỷ 20, khi chúng ta mới vừa “mở cửa”).
Có thể nói hiện nay, thế giới phương Tây,
nhân vụ gián điệp hai mang Skripal, đang đánh hội đồng nước Nga. Phương Tây
không muốn một nước Nga hùng mạnh, góp tiếng nói trong các vấn đề thế giới. Từ
khi Pu-tin nắm quyền lực ở nước Nga, nước Nga và Pu-tin luôn là cái gai của
phương Tây trong cách giải quyết các vấn đề thế giới.
Để một nước Nga mạnh luôn là nỗi trăn trở của
các thế lực lãnh đạo phương Tây. Nước Mỹ thời Regan đã thành công trong việc xé
nhỏ Liên Xô. Bà đầm thép của Anh quốc Thacher chắc cũng mong như vậy và có lẽ
còn đi xa hơn, chỉ muốn nước Nga có khoảng 15 triệu dân (tin trên mạng). Thực
ra, người ta hoan nghênh một nước Nga hùng mạnh chỉ là những câu nói ngoại giao
cũng như “tình hữu nghị hay bạn bè với nhau chỉ là nhất thời, quyền lợi quốc
gia mới là vĩnh viễn-ý của Chursill). Phương Tây biết điều đó, cớ sao nước Nga
(mở rộng ra các nước khác cũng vậy) lại không biết điều đó.
Nước Nga muốn lấy lại vị thế của mình đâu có
dễ dàng và những ai muốn? Chỉ có dân Nga là biết hơn cả vì đã từng bị bao vây cấm
vận thời chiến tranh lạnh và đang tiếp tục bị bao vây cấm vận thời sau chiến
tranh lạnh. Là người Việt từng bị cấm vận, hẳn nhiều người cũng không quên điều
này.
Nước Nga muốn tăng cường sức mạnh của mình
nên đã lấy lại Crưm, một điều mà Mỹ và phương Tây không hề muốn. Vậy là tranh
cãi tính hợp pháp và nước Nga bị bao vây, cấm vận. Nước Nga không phải là I-rắc
nên nước Nga đứng vững và không có chuyện ép được nước Nga như ép I-rắc khi chiếm
Cô-oét. Nước Nga có muốn Na-Tô áp sát biên giới mình không? Hẳn là không muốn.
Nhưng phương Tây muốn. Vậy là nước Nga tìm cách làm khó anh bạn láng giềng
U-crai-na với miền Đôn-bát rộng lớn và có nhiều người gốc Nga.
Chỉ một quốc gia mạnh, đúng thực chất của nó
mới không bị các nước khác bắt nạt.
Quay sang nước Mỹ. Nước Mỹ là thiên đường
mong ước của nhiều người. Nước Mỹ vẫn muốn mạnh hơn nữa, mạnh như những năm 50
thế kỷ trước khi không có đối thủ. Vậy mà bằng khầu hiệu tranh cử của ông Trump
“nước Mỹ vĩ đại hơn hay nước Mỹ mạnh hơn” cho thấy ông Trump và nước Mỹ như thế
nào. Khẩu hiệu đó vừa mang tính cực đoan vừa mang tính dân tộc và Trump đã thắng.
Ông ta đang thi hành chính sách “nước Mỹ trên hết” đầy tính cực đoan nhưng có
nước nào ra mặt phản đối. Người ta chỉ lên án chủ nghĩa bảo hộ một cách xa xôi
mà thôi.
Nước Mỹ và đồng minh đã từng o ép I-rắc với
cáo buộc nước này tàng trữ vũ khí hóa học và nước Mỹ với sức mạnh của mình đã gần
như đào xới toàn bộ I-rắc lên để tìm vũ khí hóa học mà nước này bị nghi còn cất
giữ. Sát-đam đã phải ngậm đắng nuốt cay cho quân đội Mỹ vào tư dinh của mình kiểm
tra. Hỏi còn nỗi nhục nào hơn? Nhưng vẫn không tránh khỏi bị tiêu diệt và đến
bây giờ, có ai tìm thấy dấu vết vũ khí hóa học còn tàng trữ ở I-rắc? Vậy từ sai
lầm mang quân chiếm Cô-oét, Sát-đam đã cuốn dân mình vào cuộc binh đao triền
miên. Nước Mỹ và phương Tây có vô can trong cuộc chiến tranh I-rắc? Không vô
can! Nhưng ai dám lên án khiến nước Mỹ và phương Tây phải lao đao được? Không
có!
Liệu chiến dịch “đánh hội đồng” của Mỹ và
phương Tây với Nga có thành công?
Như trên đã nói, nước Nga đang vươn lên
trong thế mà cả Mỹ và phương Tây đều không muốn. Nga đã là một thế lực phải có
mặt để giải quyết những mâu thuẫn của thế giới.(Bởi Nga coi như đã thắng trong
việc giải quyết nhà nước khủng bố Hồi giáo IS và cả cuộc chiến ở Sy-ri, khi mà ở
những cuộc chiến này, Mỹ và phương Tây cứ mãi nhùng nhằng). Vậy là tiếng nói của
Nga ở Trung Đông có sức nặng. Mỹ không thể không tính đến Nga.
Có phải nước Nga vẫn không được lòng đa số
những nước dân chủ vì chính thể Pu-tin mang hơi hướng độc tài và vì sao người
dân Nga vẫn chấp nhận Pu-tin?
Trong tình hình thế giới hiện tại, người Nga
chấp nhận Pu-tin bởi tính tự hào dân tộc mãnh liệt của người Nga. Nói Pu-tin độc
tài hay nói Pu-tin đã đưa nước Nga trở nên mạnh mẽ, vững vàng trước những khó
khăn mà Mỹ và phương Tây mang lại, tùy theo quan điểm từng người, trong số này
chỉ có ít người có thể phân tích khách quan mà đa phần chỉ đơn thuần dựa vào
tình cảm.
Nếu không độc tài, liệu nước Nga có cơ hội
phục hồi khi Liên xô sụp đổ, hàng trăm đảng phái xuất hiện như nấm sau mưa? Ngày
đó, Nước Nga chịu để Mỹ và đồng minh ném bom tan hoang Nam Tư và chia nhỏ nước
này? Câu trả lời sẽ là nếu một nước Nga què quặt như bà đầm thép nước Anh mong
muốn, Mỹ và đồng minh đã làm được điều này, thậm chí bắt và đưa cả tổng thống
Xéc-bi( từng thân Nga) ra tòa án quốc tế. Tiếp, đến hôm nay, Mỹ và đồng minh có
loại bỏ được Basha al-Assad không? Câu trả lời là không và nước Nga đã thể hiện
sức mạnh của mình trên chiến trường Sy-ri. Câu chuyện loại trừ vị tổng thống
này người ta không muốn nói tới nữa.
Mỹ và đồng minh có muốn chuyện ở Sy-ri, Crưm,
vùng Đon-bát U-crai-na xảy ra theo kịch bản của nước Nga không? Không! Vậy thì
phải tìm cách làm suy yếu, cô lập nước Nga. Vụ gián điệp hai mang mà kết quả là
cha con nhà Skripal chịu thiệt là điều kiện tốt để hạ thấp vai trò nước Nga, cô
lập và tảy chay nước Nga.
Suy nghĩ của tôi về khả năng Skripal bị đầu
độc ngả về phía kết luận của nước Anh qui tội cho Nga. Nhưng đó là suy nghĩ chứ
không phải là bằng chứng. Chúng ta vẫn thượng tôn: kẻ có tội phải bị tòa kết
án. Nước Anh cùng đồng minh phải chứng minh được điều đó. Cách làm hiện nay tuy
lôi kéo được gần ba chục nước lên án Nga nhưng liệu trong đó bao nhiêu kẻ a
dua, bao nhiêu kẻ ghét hoặc căm thù nước Nga và Pu-tin, bao nhiêu kẻ chỉ vì lợi
ích dân tộc mình buộc phải theo? Số nước và số nhà ngoại giao Nga bị trục xuất,
“không được hoan nghênh” luôn có điều kiện kinh tế hoặc cái gì đó bảo trợ đằng
sau kèm theo. Trong trường hợp này thì chính trị là bẩn thỉu, là khốn nạn chứ
không còn “vẻ đẹp*” nữa.
Thời chiến tranh lạnh đã qua. Hãy đừng để nó
tái diễn khiến thế giới bị đầu độc dẫn đến thảm sát lẫn nhau. Sống hòa bình với
nhau mới khó làm sao!
Theo tôi, cách chơi “hội đồng” của Anh và Mỹ
cũng không phải là cách chơi đẹp.
*Chữ của Đoan Trang
Vinh Anh-30/3/18

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét