Có một dòng sông mang tên Hà Nội*
Tặng cháu Lê na
Có một dòng sông mang tên Hà Nội
ngày em sinh
trận đại hồng thủy
con sông Đáy oằn mình
con sông Tô tràn nước
gánh cho “sông” Hà Nội
bớt mênh mang…
Có một dòng sông mang tên Hà Nội
ngày em cưới
cô dâu ngồi xe nước thẹn thùng
khách sắn quần nước sâu bì bõm
áo dài trắng không thiên thần nâng cánh mỏng
bởi tơ trời vẫn khoan nhặt dây dưa
chú rể bế em
lãng mạn trong mưa
kỷ niệm đẹp…
Có một dòng sông mang tên Hà Nội
ngày em mất
nắp cống không đè lên ngực em
mà đè lên cuộc đời…
Em đi rồi
lá còn xanh quá
hoa muốn nói điều chi?
Xin ít thôi những lời phân bua
càng đừng nên nói điều dối trá
ngẫm cái giá cuộc đời phải trả
nước mắt có rơi nhưng quá muộn màng
nghe tiếng đời đau đáu trái ngang
sông Hà Nội vẫn thở than trăn trở…
Có một dòng sông nức nở
trong thời khắc chuyển mình
lẽ đời sau cuộc hồi sinh
là âm thanh rộn rã!
Tôi vẫn thấy cuộc đời hối hả
tìm những bước đi
có những lời không nói nhiều khi
hay hơn nhiều điều đã nói
Sông vẫn chảy nhắc nỗi niềm sương khói
và vẫn hoài than thở mãi những điều muôn thuở của thế gian
ý thơ của Lê na

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét