Về Điện Biên nhớ Bố
Đồi A1 cuối cùng con đã lên
hầm Đờ Cát vậy là con đã xuống
Điện Biên Phủ- 50 năm âm hưởng
cho lớp chúng con hưởng hương vị ngọt ngào
50 năm qua rồi chẳng phải giấc chiêm bao
Điện Biên Phủ- Trận tầm cao của bố
con cố hình dung những ngày gian khổ
máu ngập trong bùn…bao đồng đội hi sinh
những tấm gương cho con soi lại chính mình
mà thấy cổ tắc nghẹn
trước những con người đã hiến dâng trọn vẹn
cả cuộc đời
để đất này nắng tỏa sắc lung linh…
Không thể đếm những bước chân
trong cuộc trường chinh
tám năm dài của bố
không thể hiểu hết đời gian khổ
anh vệ quốc xông pha vì nước vì nhà
chiến trường nối chiến trường tiếp nhịp hành quân xa
để bây giờ chúng con ca khúc ca người chiến thắng
Điện Biên Phủ- bên tượng đài hôm nay con lặng ngắm
mượt mà xanh- Mường Thanh thắm lại rồi
chiến hào A1 ngày đó lựu đạn rơi
bao người ngã mà bố thì thoát chết.
Quả đồi nhỏ địch và ta giành nhau từng tấc đất
chiến hào khoét sâu, cơm trộn đất, ngủ hầm
đoạn hào nào bố đã đứng trầm ngâm
khóc đồng đội âm thầm… không nước mắt!
Điện Biên Phủ mở đường dẫn dắt
tuổi trẻ thời chúng con vẫn mặc áo chiến bào
miền Bắc đã rộng đường…chim đã bay cao
đường phía Nam…chúng con còn đi tiếp
những đương 9, Nam Lào, Quảng Trị ác liệt
con vẫn nghĩ ngày xưa, bố còn khổ hơn mình
bom ném xuống đại ngàn bằng đâu được đạn pháo ở Điện Biên
phải vì thế tầm cao Điện Biên luôn ngời sáng…
Điện Biên Phủ, bố biết không, chiến trường xưa đã khác
một thành phố phồn vinh, một thành phố hòa bình
đồi A1 vẫn còn…hố bộc phá lặng thinh
những di tích của ngày xưa- 50 năm- 3300 người
trên đồi đã chết…
bên mộ chí những anh hùng của trận chiến Điện Biên oanh liệt
con khóc thầm, thương rất nhiều, bao đồng đội của cha
tối nay mưa, những hạt mưa trên mảnh đất hiền hòa
đồi A1 những ngày qua khách phương xa nhiều lắm
tất cả đến đây đều bắt đầu từ tình yêu sâu thẳm
với mảnh đất Điện Biên, với các chiến sĩ anh hùng
và mọi người đều hiểu: đời có thủy có chung
những chiến tích oai hùng đã trở về đúng chỗ !
Hôm nay chúng con ngồi đây giỗ bố
nhìn ngọn khói cong như thấy bố hiện về
nâng chén rượu này càng nhớ bố, nhớ ghê
con bỗng chợt nhận ra tình yêu bắt đầu từ sâu xa lắm lắm


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét