Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2021

Nao nao đường về

 




Nao nao đường về 
 Đây là nói về đường về quê của những người phải tha hương. Tất cả họ đều nghèo, chắc vậy. Cái nghèo trong cái khát vọng lẫn cả hy vọng khi bỏ quê, đi tìm cuộc sống ấm no ở một vùng đất mới. Những người phải chạy trốn khỏi những trung tâm dich đều là những người tha hương. Hướng của họ là về quê. Họ tạm từ bỏ mọi hy vọng và khát vọng ở miền đất mới. 
Chẳng hiểu sao, chỉ nhìn ảnh trên mạng xã hội thôi, đã thấy cả một trời đau. Nó nhói lòng khi nhìn thấy cảnh lũ lượt cả đoàn người, tất cả đều kín mít từ đầu đến chân, như những nin-ja bịt mặt, vượt cả ngàn cây số, lăn lóc ngủ bờ ngủ bụi còn sau đó là nỗi đau rấm rứt, mỗi khi nghĩ về nó. 
Tôi có thằng bạn lính, vì hoàn cảnh cuộc sống, cũng phải tha hương, đã lấy đất Tây Nguyên làm quê thứ hai từ ba chục năm nay, hiểu phần nào cái cảnh dân tha hương. Buồn lắm! Hỏi nó “Mày có hay về quê ngoài đó” “Buồn lắm, quê còn ai mà về... bố mẹ, các anh chết cả rồi, chỉ còn mấy đứa cháu.” Nghe đau lắm, thảng như có tiếng ai như con gió nhẹ: “Tôi đã mất quê rồi còn đâu...”. Vậy là cái ý định ngày xưa, dịp nào đó, tao sẽ vè quê mày, không thực hiện được. Loáng thoáng cái câu nó nói về những ngày đầu mới lập nghiệp trên quê hương mới “Bây giờ thì không đói như ở quê nhưng chỉ no ngô, no sắn. Nghe vẫn đau, nhưng vào thời đó, cũng có phần an ủi. 
Những ngày này, Hà Nội nóng và nắng. Tây Nguyên cũng vậy, mưa thì mưa rã rợi, nắng thì nắng cháy cỏ. Cứ động đến Tây Nguyên, mình luôn nghĩ đó là vùng nắng và nóng. Cái nóng và nắng của gần nửa thế kỷ trước, thuở bom đạn, mình đã được trải qua. Có cái điều, đường về quê của bà con hôm nay khác, khác trong nỗi buồn vô hạn của thời bình nhưng mắc dịch. Đã đành bệnh dịch và con vi-rút quái quỷ từ Tàu đó chẳng chừa một ai. Nhưng những người cùng khổ vẫn phải chịu nỗi khác, cái nỗi đời với người nghèo nó khác, khác nhiều lắm. 
Người nghèo thì khó có ông ngoại quyền thế, người nghèo thì lấy đâu ra quyền chọn lựa. Thôi thì về quê, giá gì cũng phải về quê. Quê hương là chùm khế ngọt! Về quê bấu víu vào nhau. Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Vì thế mới thấy cảnh thời đại 4.0 mà bốn mẹ con phải vượt đoạn đường nghìn cây số trên hai chiếc xe đạp, những cái xe của những người sống dưới đáy. Người Việt mình có truyền thống “Nhiễu điều phủ lấy giá gương...”. 
Tôi những ước ao, nhưng có điều, bao giờ ước ao của tôi cũng chỉ là mơ ước, những đồng tiền cứu trợ mà chính phủ bỏ ra đừng đến nhầm địa chỉ, những đóng góp của những tấm lòng thơm thảo phải đến được tận tay người cần đến. Chắc chắn có thể làm được, nếu chính quyền dám nhận những sai lầm, khuyết điểm trước kia và giao công việc đó (hỗ trợ người nghèo) cho những tổ chức từ thiện đúng nghĩa, những người đã qua nhiều lần lặn lội để trợ giúp bà con trong cơn hoạn nạn. Những tổ chức đó nhiều lắm, những con người đó nhiều lắm. Sẽ không có những xà xẻo, rơi vãi nữa. Làm được điều ấy là lấy lại lòng tin của dân đấy Chính phủ ạ. 
Đang viết bài này thì có bạn nhắn tin “Hình như ý kiến của ông đã được cứu xét(!) hì hì...”. Cứu xét gì đâu, thấy cảnh từng đoàn, từng đoàn những người tha hương tự túc về quê, tôi có văng mạng buông ra chỉ trích: Một việc quá đơn giản, nếu những người lãnh đạo hiểu rõ tâm tư người dân. Ở cái nơi gọi là “đất khách quê người” trong hoàn cảnh dịch dã này, nếu dân không sống được, họ có ý định về, thì phải tổ chức cho dân về. 
Trong cái điều cấm cản đủ điều này (cấm cản là đề phòng lây lan), thì tổ chức cho dân về xe cộ đàng hoàng, sẽ lợi cho dân rất nhiều. Mà tốt nhất là mở hầu bao ra, phải cứu trợ dân trong những lúc này. Dân mà sống được thì đâu họ phải tìm đường về. Họ ra đi là họ hy vọng đổi đời mà. Thôi, viết vài lời vì chua xót thấy cảnh bốn mẹ con, hai xe đạp rong ruổi đường dài về quê mà lòng nôn nao. Mong “ngày xưa” sớm trở lại.T

 Vinh Anh 31/7/21

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét