Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021

Dằng dặc khúc ruột

 

Dằng dặc khúc ruột 

 1.Nỗi nhớ từ xưa 

 Lâu lắm mới lại về đây, vùng chỉ có nắng và cát. Lâu lắm mới bắt lại những Ròn, Gianh, Ba Đồn, Đèo Ngang, Lý Hòa… Đặc biệt lâu lắm mới gặp lại những Quảng Trị, Đồng Hới, Bảo Ninh, Đông Hà… Con đường xưa quen lắm, từng địa danh được nhắc tên là nỗi nhớ theo nhau, từng đoạn… rồi lại nhớ đến ở cái cuộc đua, đoạn đó… Cứ tưởng như quên, bị loại vì những con sóng vỗ, luôn làm con người phải đối mặt phó, phải dè chừng. Ừ mà lạ, làm sao phải đối phó, phải dè chừng. Có gì thì cũng tự hào để kiêu với riêng mình và ai gần nấy (chỉ gần cái mới thấy cái tự hào và cái kiêu thôi nhé, ai lạ thì đố mà thấy). 
Cái khúc dằng dặc ấy về thời gian, chỉ sử dụng một phần rất nhỏ trong cuộc sống của mình. Vậy mà nhớ, mà tự hào. Ồ, chẳng hạn như thế. Có những quy tắc để con người ta bay bổng thành khác lạ, làm cho người ta biến thành kỳ diệu, làm cho người ta không phải là ta. Vâng, ta không phải là ta. Đoạn ngắn thời gian ngắn là một thử nghiệm, là trải nghiệm tuổi trẻ của tôi 
Ba năm, cứ gọi là ba năm. Ba năm với ngày nay là già nửa nhiệm kỳ. Ngày đó, đâu có chú thích đến kỳ hạn, cũng có người biết cần phải có nhiệm kỳ, rất cần có nhiệm vụ để người ta không đi vào lối mòn của sự dễ dàng, của sự độc tài và đặc biệt, của. sự mê, ngu muội.
 Con đường thênh thang của khúc ruột dằng dặc lấy đi cái ngày xưa luôn đập vào mắt, đó là cái nghèo, cái rách, cái cùng tả tơi. Cả hai khi, bắt cái keo kiệt, ích kỷ nữa. Nhưng thực ra, tôi nhận thấy, nó như vẫn đâu đây, vẫn đâu đây luẩn khuất, không thấy những mái nhà lá, sụp xụp chị Dậu và bé tí teo, thấp thỏm. Cũng không thấy rằng những nhà kho hợp tác huyếch trống hoác, mà những người lính thì tôi thường mắc vào võng ngủ. Kho mà trống huyếch trống hoác thì ai gọi là kho. Những người lính của tôi ngày đó rất trống trải, cô đơn, chất chứa nhiều nỗi niềm, lắm ước mơ cùng biết bao khát khao…
 Tìm hiểu sao, nhìn những ngôi nhà mang dấu ấn hiện đại, tây tây hôm nay, tôi không thể quên được cái nghèo của mấy mươi năm trước đó, cái nghèo những năm đó thật ấn tượng. Ấn tượng đến nỗi nhìn cái sáng ngày hôm nay, cứ thấy cái nghèo hôm nay. Thật không sao có thể quên được ngày đó. 
Tranh thủ vài phút tạm nghỉ, đạp chân lên mảnh đất đầy cát, như tưởng tượng lại cái ngày xưa, ngày xưa hững hờ một mình trên cát trắng mà không nghĩ về tương lai, tương lai ư? Mờ lắm, ai biết đường ra. Tất cả đều muốn có đường ra, mà có đường ra, tất cả đều mờ. Cái mờ kèm theo u hoài, kèm theo nỗi buồn khó nói hoặc không nói. Phông nền mờ phải chấp nhận cho một kiếp người. 
Tất cả những cái đó đều về chuyến hành trình với khúc ruột dặc hôm nay. Hôm nay, ven đường quốc lộ 1, còn đường chạy dọc nối với Bắc Nam thành một dải, ít đi nhiều hàng cây dương ven đường mà tôi thích mắc màn, những người hành quân phải ngủ lại dọc đường. Tôi rất cảm tình với cây dương, cây chấp nhận số phận, cả cuộc đời chiến đấu chống lại sức mạnh trước cát nóng và hạn chế. Và nhờ dinh dưỡng kiểu gì đó không biết, có phải là từ cái cọc ăn sâu, lấy tinh của đất, cây dương lớn lên, da thịt cứ dần dần, thành bức tường cố định, tạo ra lũy thành vững chắc, chống lại gió cát cháy dưới ánh nắng mặt trời như thiêu đốt và ngọn gió Lào cứ hừng hực, như ném ra hàng chùm lửa.
 Tôi đạp chân trên lao xao cát và nhớ vớ vẩn về những ngày đó. Ngày đó, chúng tôi sống đơn giản với nụ cười trực tiếp. Tâm hồn chúng tôi lúc nào cũng như cánh cửa mở rộng. Chúng tôi trong sáng. Sự kiện trong sáng mà có người hôm nay cho rằng vì thế nên dễ bị lừa, bị lừa đến u mê. Không hẳn vậy! Song song trong dòng lũ lụt ngày đó, must be know important. Khôn hồn thì đừng đạp xe và quay ngược chiều, đạp xe ngược chiều dễ đi đến cái chết. Please know the select. Time base cũng is not missing. Không có cơ, nói trước phải thế này, nói sau phải thế kia, đều không phải người ngâm mình luyện trong bão, đều là người không thực tế. 
Tôi ngắm nhìn những khoảng cát trắng còn lại. Không thể tưởng tượng nổi bãi cát trắng khô cứng nhọn, nóng bỏng như ngàn vạn dao trước kia đã biến thành những ngôi nhà đồ đạc. Nơi tôi đứng đây, bãi cát trắng chỉ còn dấu vết ở xa gần đường quốc lộ. Những ngôi nhà cao, chí ít cũng hai tầng, đã thay đổi những lối đi của nhà tranh xiêu, thấp bé mà dân chúng tôi giải thích cho nhau, mọi người ở đây quanh năm có gió bão, nên chỉ ngang dọc đó, cách thu nhỏ mình lại, mới tránh được những người có chủ đến.
 This rồi đèo Ngang, cái đèo mang hơi thở và dấu ấn của Bà Huyện Thanh Quan vào trang sách. Mảnh đất Quảng Bình được che chắn bởi hai chiếc đèo rất nhiều bút mực. Ai lần đầu đến với đèo Ngang cũng thấy sững sờ vì thế núi đi ngang, chạy biển của nó. Chỉ là đèo với núi và chắc thời bà Huyện, vẫn rất hoang sơ. Con đèo ra biển ngạo nghễ đối mặt với muôn ngàn sóng. Nhưng biển chính và núi đã hòa hợp tại đây. Tại đây, trên đèo dốc trí, ta thấy biển cùng nhịp đập với núi. Biển có ào ào bao nhiêu thì với sự im lặng của con đèo hoang sơ, dẫn đến đại ngàn Trường Sơn xa kia, ta cũng dễ dàng nhận được sự trầm lắng, uy nghi. Trên đèo, ta có thể nhìn thoáng qua, phóng tầm mắt quan sát xa hơn, biết trước những điều bất trắc và tìm cách phòng ngự. Đó là mặt trời cùng những sóng sánh với hệ thống của nó. Người Việt từ xưa đã chinh phục khỏi khơi mào đó và biết cách sống chung cùng biển.
 Mảnh đất và dài chứa cát đầy. Tôi đã gặp những người nông dân trong những ngày nông nhàn làm phụ hồ, kiếm thêm đồng tiền cho bữa ăn, thế giới hệ thống nấu ăn của “lơ thơ dưới núi một vài chú thích” của bà Huyện xưa. Hỏi họ về cuộc sống. Tôi cảm thấy từng nét mặt và từng câu chuyện, tiền tố chất lượng vẫn còn trong họ. Cuộc sống là một vòng kim cô. Unless ra vô cùng gian nan. Biết đến khi nào mới có thể? Cái nào mất cả triệu năm?
 Tôi đứng bên dòng sông Nhật Lệ, con sông bây giờ trông “hiện đại” không giống dòng sông ngày xưa mà tôi từng gắn bó. Cái hiện đại làm cho tôi e ngại. Tôi lạc vào những quán ăn cửa hàng của năm mươi năm, mà có tài thánh, ngày đó, tôi cũng không thể nghĩ ra. Tôi đón gió mát từ biển thổi về. Rời cá tư vấn, nồng nặc từ một bến nhận nào đó đưa vào làm cho tôi thấy cái ngày xưa của những giai nhân dìu dắt hiện tại. Thoảng trong tôi, một câu lúc nào cũng da diết của khúc ruột dặc này, nhẹ nhàng bên tai. Tôi nghĩ về em, em của tôi, thời trai trẻ ngày xưa.
 Nhật Lệ đêm nay cũng có trăng. Từ lâu, tôi đã quên mất ánh trăng. Trăng thành phố có gì hay mà ngắm. Nhớ lại từng nói với em một câu rất thật, thật đến khó tin “Em đẹp lắm, lung linh như ánh trăng huyền ảo”. To now ngắm trăng trên dòng sông sát biển. 
 Tối, đường phố được chiếu sáng bằng những ánh điện nhảy điệu đà, ánh sáng đủ màu. Giật mình nhớ ánh trăng xưa. Những con suối được dập lửa trên sóng nước Nhật Lệ. There are the little be "version of natural selen". Thảng thốt về sức mạnh như lũ cuốn của những ngọn sóng du nhập hôm nay, bé nhỏ thế hệ kia, chịu đựng sao nổi. But then back to be happy, get the one of the small version of the small natural nhường cho nhau, cốt cách ngày xưa vẫn thế. Lại nghĩ đến những rặng dương ven biển đặc biệt trước nắng rát, mặn mòi, khô hạn. Con người ở đây vẫn vậy. 
But but also nao nao có gì khó nói, càng khó diễn tả thành câu chữ cho bạn bè đọc 
Tại cái địa chỉ một thời điểm nổi tiếng đó, tôi đứng bên ngoài yêu cầu, nhìn cây mới yêu cầu mà chỉ thấy ngày xưa nao nao, ngày xưa với tôi không thể quên. 

 2.Cánh rừng bên suối.

 Hôm nay từ đâu ra, ra một bài thơ dở dang, có câu “bằng nghề để riêng, tôi thành người lạ lùng / vơ vẩn cũng vơ vẩn vì yêu / xao xác lá vàng ngọn gió liêu xiêu / hương phơn đưa tôi vào lãng đãng / em hoa sữa và em duyên dáng / cứ tỏa hương cho tôi lơ lửng ”. Thấy xang một mùa hè gần đến. Mùa hạ đến và mùa bọn trẻ xa nhau. Cái xa tàm tạm để nhớ. Cái thành phố này tràn đầy hoa sữa.
 Ừ, mà cái mùa hè nào đó chính lại là mùa hè ở rừng. Cánh rừng đó có hương thơm của rừng. Cái mùi rừng rất rừng đó mỗi khi nhớ về nó, lại thấy xao xuyến, lâng lâng. Cái cánh rừng đó ở gần biển. The mảnh đất Trung ngày xưa, qua bài học, biết là nó có nghĩa là. Bây giờ ngồi nghĩ, thấy nó thật, đau đến rừng và biển như sát vào nhau. Lại nghĩ, rừng và biển là anh em trong truyền thuyết bà mẹ đẻ trứng. Cái ngày đó, nói là sống ở rừng hay ở biển, cũng có lúc không. 
Đây là mỏ, mỏm đá, nhìn xuống kia là biển, mà quay lại, đó lại là rừng. Nhìn cánh rừng đó, không thể nhìn thấy chiều sâu, nó cho cảm giác bí bách vì cây đề tài, tưởng tượng chỉ là tâm u vì sau đó là trập trùng nâng cao, có vẻ rất đẹp và gai góc khó nhọc. and must all out of eye. Ngước cổ lên là mây trời. Mây bay ngay kia và nhìn theo mây… Lóa mắt, khép mi lại, thấy biển bao la. Nhìn ra biển đạt hơn, tầm vóc hơn nhưng đơn điệu, có thể có thế. Sóng và nước tin tức. But it mông mênh, nó vô tận và nó cho ta cái tưởng tượng, cái ước vọng. Biển như ngược lại với rừng.
 Đêm, em cùng tôi đi trên bờ cát. Cát ướt trong dấu chân tôi và em. Anh nói chúng ta để lại cho biển dấu chân. Em cười nhẹ như ánh trăng, trong lành và dịu dàng. 
Gió lên. Tóc em bay như sợi tơ che giấu tiểu thơ mặt. Đón cái nhẹ nhàng tỏa ra khi đưa tay kéo lại từng sợi tóc bay lất phất mà thấy ngây thơ. Anh nghĩ, mái tóc của con gái thật kỳ lạ, nó được sinh ra để tạo ra cái duyên cho con gái. 
Nơi hẹn hò của mình thường là ở ngoài biển. But then ta doesn’t sit with the sea because em bảo vệ biển ào. Vậy là băng qua rặng dương. Thực hiện cái rặng dương chắc chắn cát chỉ rộng như một cánh đồng với một vài trường hợp thiếu con ở miền thừa cát này, rồi băng qua lộ, con lộ có thể ô-tô được, nhưng cả ngày mới có thể xuất hiện. vài chiếc xe đạp của ông ta bộ đôi cột vắt chéo vai, công sức làm việc sôi nổi, đạp xe họp. Hai bên lộ là cánh đồng lúa nhưng bị hoang hóa các tấm lót và cỏ dại. Add a interlaced is to a con suối, mà nguồn của nó chắc chắn ở đâu trong rừng sâu. Những buổi hẹn hò nhiều thời gian, chúng ta thường đi trên con đường đó vào ngồi chơi bên con suối ven rừng.
 Ít khi chúng ta vào rừng, anh nhớ chỉ có một lần. Em nói âm thanh rừng, lại trầm mặc như ông già, cứ ngồi đếm thời gian. Chúng ta chỉ ngồi ven suối. Em nói để nghe róc rách tiếng nước và ngắm những con cá tung tăng. Cool and clean. Suối trong veo, tinh khiết. Em thường xuyên quần áo, để lộ xương chân trắng muốt, nâng các tảng đá biến dạng hoặc ngồi bên mép, thả chân xuống nước, phá hoại sự yên tĩnh của dòng chảy. Đôi khi đứng dưới rãnh, tách tay áo, ghép đôi bàn tay xuống dòng nước mát, nước chảy vào anh và cười. Tiếng cười bay vào rừng lũ, bìa rừng ngơ ngác. We are an other bay qua một sự việc lạ. Em bảo anh đặt tên cho con suối. Anh gọi là con suối tình yêu. Em lắc đầu. Thế thì "suối mơ" vậy. Em lắc đầu, cụ thể quá, ảo mộng cũng vậy. Call is “Sếp mình”. Tuy không hay nhưng riêng hơn, riêng của mình. Ngoài anh và em, chẳng biết ai. Chỉ anh và em biết về nó, sau này, theo những dòng ký ức, kể về lũ con cháu mai sau. Anh ngẩn ngơ với suy nghĩ vì cách đặt tên của em. Hình như em đã nhìn ra, cái hôm nay mỏng manh, có cái gì đó ảo. Ảo is not real. Nó sẽ biến mất, rồi tan chảy vào đời. Nó chỉ là những kỷ niệm cho ngày mai, cho mai sau, mà cái mai sau đó, chỉ anh và em biết, có nói ra chỉ anh và em hiểu và rồi một lúc nào đó, về già hạn, ta nhớ lại . “Chúng tôi” là thế giới! có nói ra chỉ anh và em hiểu và rồi một lúc nào đó, về tuổi già, ta nhớ lại. “Chúng tôi” là thế giới! có nói ra chỉ anh và em hiểu và rồi một lúc nào đó, về tuổi già, ta nhớ lại. “Chúng tôi” là thế giới! 
Tình yêu chúng ta bắt nguồn từ đâu? Có phải từ con suối bên cánh rừng với ngôn ngữ hoạt động róc rách? Không phải. Em bảo vệ đầu từ biển, từ một khoảng không phóng to. Ở đó, em và anh gặp nhau. Cái nhìn đầu tiên là cái nhìn hướng ra phía Đông, mặt biển bao la ở đó. Sóng núp ở đó. Hôm đó có những con tàu và những cánh buồm. Tại sao em reup lại như vậy? Vì em nhận ra, em và anh cùng nhìn về một hướng. 
Hình như tình yêu của chúng ta chẳng có gì là trở ngại. Điều đó cho em bất an. Tình yêu nếu thuận buồm xuôi gió thì đâu có chắc là tình yêu đẹp. Em nghĩ vậy. Em muốn tình yêu phải có chút gì đó lao xao, lổn nhổn, ghềnh ghềnh, sóng gió… Họ đối thoại với nhau: “Thật chẳng may ai… Nhiều chứ… Đó là thử thách. Nhưng em biết không, thời chiến, có những người nói như thế này: gặp nhau lần nào cũng thành công / không đủ thời gian để chọc giận * (thơ Đỗ Trung Lai)… Em thấy sao? Ừ, thương nhỉ nhưng cái đó lại rất hay… Hay thế nào? Bớt những vô bổ, sáo rỗng chứ sao… Em ghét sáo rỗng. Ai chẳng ghét… Thì ngồi im nhé, im tuyệt đối xem nào… Im thì im… ” 
Anh lơ đãng nhìn con ngoài xa. Nó xa lắm và anh tưởng tượng ra hình hài của nó. This site is the leader, this place is the boot. Con khoang hàng… Con tàu là thế chứ gì? Một con tàu biển khơi sao lại đơn giản thế? 
 Em nghĩ về những con hải âu, những cánh chim trên biển. Em nghĩ về sự mềm mại của đôi cánh cũng như sức dẻo dai để chống lại sóng gió. Khi nào nó dừng lại. Đâu là tổ chức của họ. Ngoài kia mông mênh mông nước với sóng, làm gì có chỗ để chúng ta ăn ngủ. Em thắc mắc. 
Anh nghĩ về cô đơn. Con tàu trên đại dương đơn thực sự? Không, đó là ngày xưa, xa rồi. Now now. Vậy là anh nghĩ về sự thay đổi. Cuộc sống, từ khi anh đi học đến khi anh bước vào đời, nhiều thay đổi, thay đổi quá nhanh. Vậy mà, sao nhỉ… Mình có gì thay đổi không? Anh chỉ thấy mình lớn lên, khát vọng… Anh nhìn con tàu, anh sợ cô đơn… Anh sợ biển…
 Em chịu đựng, nhẫn nhịn những con tàu. Em liên tưởng đến số phận của đàn bà bụng mang dạ chửa. Có gì khác đâu những con tàu đang chứa đầy hàng trong khoang kia. Đến bến tàu là hàng hóa được hạ xuống, những con quái vật thuộc loại con tàu chui ra… những vật thể mới thành hình. Muốn vậy, bà mẹ phải rất can trường, bất chấp mọi sóng tới, gió lớn… Em ngưỡng mộ và tự nhiên với những trình điều hành, cô đơn. Em nghĩ, nếu số người rơi vào mình…?
 Họ nói lại cho nhau nghe những điều đã nghĩ khi tôi im lặng. Anh cảm thấy thú vị bởi như một trò chơi… Em nhìn ra biển với cái nhìn thăm dò của những hoài bão, những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Em thấy rối rắm, rối rắm của cuộc sống. Cuộc sống thật dễ dàng. 


 3. Bên dòng Nhật Lệ 

 Cái thị trấn này ngày xưa với tôi bé tẹo như tôi đã viết “dọc ngang chỉ một sải tay” Hiện giờ đúng là đẹp, nói quá một chút với chỉ riêng tôi, mà tôi không xấu hổ, đẹp “tráng lệ”. Cách đây hai năm, đôi khi vẫn có sự quay lại, mỗi lần như vậy, lại cố gắng tìm lại những hình bóng, những ngôi nhà lụp xụp, hạ thấp, những ngõ ngách tối giản, bé to nhỏ toen toen khi xưa, bằng chậm trễ cách xa bên dòng Nhật Lệ. 
 Từ ngày còn chưa có Nhật Lệ 1, tôi cũng như người Đồng Hới, mơ ước có một cây cầu để đôi bờ cùng nhau thuận lợi. Có gì mà ta vẫn gọi những cây cầu là sợi dây kết nối tình cảm, cây cầu là hẹn hò, cây cầu là bến đợi ... Ước mơ đó thành hiện thực. Cây cầu đẹp, rộng rãi, phẳng phiu mang dấu ấn của chủ nghĩa xã hội sau chiến tranh, mới vượt qua khó khăn, vào thời đại mới. Cây cầu hao như mọi cây cầu từ vĩ tuyến 17 trở ra, được khánh thành vào năm 2005. (Cầu nằm ở trung tâm thành phố Đồng Hới, kết nối với xã Bảo Ninh. Cầu Nhật Lệ có chiều dài 635 m, bao gồm 15 nhịp, mặt cầu rộng 12 m. Tĩnh không thông tin của cầu rộng 50 m, cao 7 m. Công ty được khởi động xây dựng vào năm 2002 và thông tin kỹ thuật vào ngày 17 tháng 8 năm 2004.) 
Tôi nói Nhật Lệ 1 mang tên những quyển sách của chủ nghĩa xã hội vì nó bình dị và rất quen mắt. Nó là sự khó khăn của những người làm bố, bà mẹ còn nghèo, khó khăn vẫn phải quyết định vì tương lai mai sau. Nhật Lệ 1 bờ biển kết nối trong hoàn cảnh như thế. 
Hoành tráng hơn, tân tiến hơn, Nhật Lệ 2 ra đời. This đứa trẻ là thành quả của thời gian mở cửa. Nó đẹp và mang phong cách mới, cũng có thể là một lưu trữ cho những cây hài mới mà con mắt sẽ dần dần dập tắt. Tôi đứng trên cái bình thường và ngắm cái tráng lệ, cách tôi ba cây số. (Cầu Nhật Lệ 2 được xây dựng với các dây nhịp (gồm hai nhịp đối xứng, mỗi nhịp dài 150 m) và các nhịp bằng bê tông dự ứng lực. Cầu có chiều dài 512,9 m, Bề rộng mặt cầu là 23,6 m, đáp ứng làn xe lưu thông. Trụ cột dây cáp được thiết kế dạng chữ A bằng bê tông cốt thép, cao 97,5 m tính từ đỉnh trụ, dây cáp bố trí theo hình rẻ quạt.Công ty có mức đầu tư là 930 tỷ đồng, được khởi động xây dựng vào ngày 31 tháng 8 năm 2012 và thông tin kỹ thuật vào ngày 25 tháng 8 năm 2017.)Và chiêm ngưỡng sự thay đổi. Tại sao không chịu thay đổi? Change thay đổi cái gì? Những người suy nghĩ nhẹ nhàng “vật thể, đấm đá” trong đầu tôi. Tôi liên tưởng và tôi cười, nụ cười có vị mặn. The know there is must do have a used to have a life win. 
Tôi nảy sinh sự so sánh mà tôi cũng nhận được sự việc. Tôi ví cây mới với những cô nàng tân thời, lũ lượt tung tăng “khoe” sự nhí nhảnh, những cô gái chân dài, nuột nà, thẳng đầy khêu gợi và đây là em ngày xưa của tôi, cũ kỹ, chất bình thường, dị và quen mắt. Em không chạy theo điệu nhạc với tiếng trống vang lên những tiếng ồn ào đầu tiên, mà lại nhẹ nhàng trong điều kiện kéo dài cứ mác trên mặt sông. Từ em lan tỏa sự mềm mại mênh mông. Em đang ở đâu để tôi hiện nay thổ dân thức?
 Conversation variable. Tư duy con người cũng thay đổi. Tôi đã cố gắng đưa tôi về cây cầu khác danh sách của ngày xưa, cầu Hiền Lương. Cũng is the so sánh, Hiền Lương có cầu hai, cũ và mới. Chỉ có khác, cũ cây cầu đang tồn tại như chứng chỉ của một thời gian, nó là bảo tàng. Còn lại cây cầu mới, cây này làm lâu lắm rồi, tôi đã đi qua nó hôm nay cây cầu khánh thành, vậy là những năm tháng trôi qua. Có thể có những thay đổi theo thời gian. Nhưng vậy mà, tôi vẫn nhận ra ngay nó, không chút ngạc nhiên, nó là sản phẩm của chế độ xã hội chủ nghĩa. You must be built it the time of the nghèo đói, nghĩa là cũng phải chiu từng đồng. 
Cuộc sống vấn đề và tư vấn duy trì những người thay đổi thế nào? Nó phải là hai dạng của những cây cầu cùng bắc qua một dòng sông? Tôi thấy suy nghĩ con người thay đổi kỳ lạ lắm. Cùng một vấn đề, hai con người có chiều ngang nhau nhưng nếu để chọn một con đường, hai con người đó khó lựa chọn cùng đứng về một hướng. That do trì hoãn và tính toán của con người mà chúng ta tạo ra. Trong những vấn đề quyết định, con người sáng ít lắm. New luôn được phản hồi và đưa vào ứng dụng chậm. 
Cái hay mà tôi học được là sự thay đổi để tạo ra sự tốt đẹp. Những điều tốt đẹp đó nằm ở phía chúng ta, phụ thuộc vào chúng ta. Cầu Nhật Lệ 2 có phong cách nhìn hiện đại hơn. 
Thành phố Đồng Hới hôm nay không nặng mùi thơm hoa sữa như thị xã Đồng Hới ngày xưa. Cái ngày ấy, khó đến mùa hoa sữa, cả thành phố bốc mùi… thơm chịu. Thơm quá nên ai cũng sợ. Nghe nói thị xã có lời kêu gọi tìm người hiến kế cho đến mùa hoa sữa nở, hoa sẽ ít mùi, nhạt mùi đi. Hiểu bằng cách nào, cây hoa sữa từ Hà Nội, qua bài hát của Hồng Đăng, được dân ở đây yêu mến, để rồi mắc vào… nợ. Thế mới ngộ ra, dân Việt ta cái gì cũng quá đà. Người có vị trí, phân tích sự việc, hiếm hoi lắm. 
Tôi tình cờ biết những điều hay và cái dở của thành phố mà tôi “chất chứa” trong mình nhiều kỷ niệm còn trẻ. Tôi ngẫm nghĩ về một cái gì đó, văn bản hóa trình độ của một dân tộc yêu cầu cần có thời gian, không thể tắt đầu. Thời gian được tích lũy kính trọng mới tạo ra nét văn hóa đáng trân trọng. Không thể có một thành phố đẹp, tráng lệ, huy hoàng mà bên trong nó là những người quản lý kém văn hóa. Đồng Hới có đẹp không, khi không gian bên đài mẹ suốt anh hùng mùi hôi thối của bãi cá gần đó. Những ngọn gió lành, mát rượi về đêm nào cũng sẵn sàng đưa vào những chuyến đi của khách để nghĩ và suy ngẫm về hành động của mẹ. 
Tôi sử dụng hai buổi tối vào cái thú ngồi ngắm hoạt động của hai bờ Nhật Lệ. Tôi thấy có vẻ như hai bờ Nhật Lệ có thể chứa toàn bộ những người Đồng Hới về đêm. Unknown lợi ích thu được từ hai bờ Nhật Lệ có thuộc về người dân không? Bờ thành phố được tôn tạo thành một khu tổng hợp của ăn uống, vui chơi và thư giãn. Cảm tưởng như đôi bờ sông như đã được khai thác gần hết. 
 Tôi đứng ngắm trăng, trăng hạ tuần không thật sáng, nhưng quan sát trăng sau những bóng lá dừa, thấy cảnh trặng hạ tuần lặn xuống biển xa thật đẹp. Trăng vừa ló sau nhưng tàu lá dừa và biến mất là một màn hình hạ màn mục tiêu của thiên nhiên. Gió mát thổi kia vào cái mùi tươi roi rói của biển cả để thay cái mùi mà ban ngày người dân ra khỏi mùa cô ấy. 
Tôi đi bên em. Em của tôi không ở kỳ năm ngoái về trước. The mát mẻ đã được làm mát thời gian cho mệt mỏi. Em không biết nhiều về “khúc ruột dằng dặc” ngày xưa của tôi. Tôi yêu cầu mảnh đất này và kính trọng những con người ở đây, vì vượt qua kết quả từ thiên nhiên yêu quái. Nhưng mà chuyện về này đất thì nhiều vô cùng. “Ngày xưa của anh thế nào, chắc đẹp lắm nhỉ? Không đẹp lắm nhưng mà duyên. Cái duyên làm nên cốt cách con người… Nhưng mà người ở đây đẹp… Đặc biệt trong đói khổ, họ biết đùm bọc nhau… Ưm, đâu có thế… Đúng vậy… Em biết không… ngày xưa ở đây… Biết rồi, nói nhiểu rồi… nghe nhiều rồi… Lại tiếp tục những tháng bom nổ chứ gì… Có cái khác… Cái gì khác? Em có biết "bug" là thế nào không? This story is… Lính ở nhờ nhà sửa lỗi. Bọ có con gái đến tuổi cập kê, nghe nói xinh, xinh nhất xóm. Time battle, lính gặp gái là mô tả lại ngay. Cả hai gánh chứ không riêng gì những người lính. Một hôm, mấy người lính thì thầm, mất ít lương thiện. Lương khô ngày đó ngon lắm. Bọ biết chỗ, lấy một phòng, uống với nước chè. Bọ gật gù ngon thật. Tiểu đội trưởng được bắt, lỗi phê duyệt. Bọ nói nguyên do, vì bộ đội nghi ngờ con gái ăn, vậy là bắt con gái lỗi vào màn hình, kiểm tra lại lỗi, lại rờ lung tung con gái. You are not be. Hôm nay, bọ ăn lương khô răng… ”Bọ hồn là thế. Lính smart is a thế giới. Muốn hôn con gái ta đâu dễ… Em cười như nắc nẻ, lâu lắm rồi mới thấy em cười như vậy. Tiếng cười của tuổi thanh xuân. “Em không biết, nhiều chuyện nhất và hay nhất của những người lính thời chiến tranh đấy.” Bọ ngày nay đã khác ngày xưa. This mảnh đất, anh thấy rõ sự thay đổi của nó và thấy nó đẹp hơn. Same as hai tree like, new kia is the new life of the life. Đúng không? Umm, have a goodness is too but true is the new beauty more. Cứ như cái này, chỉ làm cho ta nhớ lại cái ngày xưa… Ừm, em cười, em lại chính trị mất rồi… chính trị gì… thì cũng tuân theo quy luật của sự tiến bộ chứ. 
Em nhìn xa xăm, đôi mắt hướng ra ngoài đêm mênh mông. Ở đó, khởi động xa, nơi bắt đầu của những ngọn gió, nơi định hình thành những con sóng. Sự mát mẻ, tinh khôi, mới mẻ cũng từ đó. Em hỏi anh, con gió là gì, con sóng là gì? Anh bảo vệ, sóng là sự thay đổi, con gió là sự mới mẻ. Đó đều là những thứ cần thiết cho cuộc sống của chúng ta. Chúng ta cần có cách nhìn mới. 


Vinh Anh 4/5/21

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét