Vài
chuyện của Mười năm (2011-2020)
Thực ra, tôi tính còn phải mất
nửa năm nữa, mới tới cái mốc thời gian lần đầu tôi xuống đường, hòa tiếng hô của
mình và của các bạn học sinh, sinh viên, lên án hành vi cắt cáp tàu thăm dò địa
chấn Bình Minh 2 và xâm phạm biển đảo Việt nam của giặc Tàu. Nhưng nghĩ chẳng cần.
Bao sự vụ xảy ra chục năm qua, có ai cần đến cái mốc chỉ thời gian chính xác
đâu. Đừng hoài không tìm sự chính xác khi lịch sử không được gọi chính xác bằng
tính chân thực của nó. Tất cả, trừ ta, rất rất nhiều người, đều coi đó là sự viển
vông.
Từ ngày đó, chẳng
hiểu lý lẽ thế nào, như những người đã thông cảm, nói chuyện với nhau, tôi đều
dùng từ “khựa” để chỉ giặc Tàu. “Khựa” đối với tôi là xấu xa. Đơn giản là thế.
10 năm mà còn suy
nghĩ? Đã qua 10 năm rồi ư?
Trong cuộc đời, tôi
cũng có khoảng cách 10 năm để liên tưởng. Ngày nào ra trường và chục năm tiếp
sau, vào sinh ra tử, cơm Bắc giặc Nam, chinh chiến hết chiến dịch này đến chiến
dịch kia, đến lúc ngồi xe của lữ trưởng Kính, cũng là tên lính đầu tiên của lữ
pháo binh 38, vào tận hang ổ Tân Sơn Nhất, xem kết quả trận nã pháo của đơn vị
mình… cũng chỉ gần 10 năm… Nhớ lúc đi trên cồn cát Quảng Bình, nhớ lúc bị đạn
pháo 175 li, nã dọc đường đi, nhớ lần xe bị cháy chạy như ma đuổi trên đường để
tránh tọa độ bom ở ngay bến phà Gianh… Ôi chao, bao nhiêu là lúc, bao nhiêu là
hoàn cảnh… vậy mà ngần ấy chặng đường, cũng chỉ là 10 năm…
10 năm là chặng đường
đâu có ngắn? Nhưng để đến đích đó, ta đã vượt trên bao xác người, bao người đã
ngã xuống lót đường cho ta đi đến đích. Ôi, 10 năm… nghĩ thoáng thôi chứ ngẫm
ra thì kinh lắm.
Tôi chỉ muốn nói về
cái đoạn 10 năm gần đây. Cái đoạn mà chẳng gì, mình cũng đã là người chuẩn già
của thế giới. Cái đoạn mà mới trước đó 1, 2 năm, mình còn u ơ, từ lúc bập bẹ,
mò mẫm đọc Bô-xit của Nguyễn Huệ Chi, khi tìm hiểu ra thì theo dõi luôn vị giáo
sư khả kính, ngày nào cũng ngóng tin ông ấy qua ông Phạm Toàn mỗi sáng. Gần cả
tháng trời lo cho ông bị bắt. Người già thì nói thật và nhiều điều đúng. Mới vậy
thôi mà như vèo một cái… bóng câu: 10 năm. Đời người được mấy cái bóng câu đó
thì đến cõi?
*****
Điều đầu
tiên, phải nói ngay chẳng phải
để sau sợ quên, nói ngay còn thuộc về “tầm quan trọng” của nó. Phải xác định (định
nói đã là người Việt), Tàu khựa là kẻ thù nguy hiểm nhất của dân
mình. Người Tàu luôn và mãi là mối quan tâm của đất ta, nước ta, biển
ta, đảo ta, dân ta. Hãy nhớ đừng bao giờ nghi ngờ sự chính xác này: lịch sử của
sự nghiệp dựng nước, giữ nước của người dân xứ này gắn với các cuộc kháng chiến
chống giặc Tàu xâm lược, đô hộ. Mười lăm cuộc chiến của cả chiều dài lịch sử là
lịch sử 15 cuộc chiến chống giặc Tàu của cha ông dân Việt ta.
Nói như vậy để hiểu
thêm cho rõ, chẳng có thằng Mỹ, thằng Nhật, thằng Tây nào hết phá hoại đất ta,
nước ta, biển ta, đảo ta như thằng Tàu hết, mấy thằng Tây các loại đó chỉ đến
cướp ta tùy theo thời gian và điều kiện thế giới lúc đó. Ai đó cứ phóng đại chuyện
thế lực thù địch và phản động luôn tìm cách phá ta, mà thâm ý là muốn chỉ mấy
thằng Tây này, là sai hết. Cứ tìm thằng Tàu, lôi cổ thằng Tàu ở mọi ngõ ngách
là ra và sẽ ra hết, triệt nọc hết.
Nhân cuối năm nói
dài một tí, để viết được ra những điểu mình nghĩ là khó. Viết mà không bị tự
mình kiểm duyệt càng khó. Bởi tôi biết khối người, chỉ sợ bóng sợ gió, có ông sợ
đến nỗi nói ra bằng lời nhưng bị những tiếng bổng, tiếng nhẹ nó che mất, cũng
chẳng hiểu ông ấy nói gì. Tôi muốn nói nốt cái ý coi thằng Tàu là kẻ thù, kẻ
thù truyền kiếp luôn cho nó “vuông”. Cứ ngẫm cái độ lịch sử dân ta, (người nói
4 nghìn năm, kẻ nói 2 nghìn năm). Tôi không ngoa ngoắt, cứ nói 2 nghìn năm cho
khiêm tốn của dân ta, từ cái đận có Hai Bà Trưng ấy, là đánh Tàu rồi. Cứ từ đó
mà tính. Ta đánh nó, nó là giặc Tàu ấy, là mười lăm trận đấy, các cụ ạ. (Xem bài nói của tướng Cương, Công An)
14-lan-xam-luoc-nuoc-viet-cua-giac-phuong-bac.
Còn lần thứ 15 là cái đận năm 1979 í.)
Nhà em già, không hề nói ngoa cho ai. Cứ
vuông mà phang. Chuyện thằng Tàu khựa thì nhiều, chỉ xoay quanh cái “đường lưỡi
bò” mà nói thôi, khối ông cãi chẳng nổi. Sau đận 2011, dân ta cứ mỗi tuần không
ra Bờ Hồ là nhớ í. Năm 2015, năm có lão Tàu chính hiệu tên là “XI” được mời lên
diễn đàn “Diên Hồng” nói chuyện, cả phòng “Diên Hồng” im phăng phắc, nghe hắn
nói 10 phút. Tiếp theo năm 2018, thằng Tàu ép thằng Ta và thằng Repson phải bỏ khoan
thăm dò ở lô 136-03. Không bỏ nó dọa, nó đánh. Vậy là(nghe nói) chỉ 2 ông: Tổng
BT và BT QP đã lấn được 19 ông ở BCT. Chuyện đúng sai phải có thời gian phán
xét, hôm nay lịch sử chưa làm rõ được. Không bỏ biển mà phải trả chi phí cho thằng
Repson à?
Cái đận bãi Tư Chính mới nổi từ tháng tư
năm 2019. Tàu khựa cũng ép ta. Vụ này lúc đầu NN không chịu hé một nửa lời cho
dân đỡ ngóng. Chờ mãi sốt ruột. Cứ mỗi đận nghe tàu nó đi rồi nó quay lại mà
người cứ nhôn nhốt. Nó coi biển mình như ao nhà của nó, đến thì đến mà đi thì
đi.
Được biết quan hệ với thế giới thì Nhà nước
mình cũng đứng hàng xịn. Không quan hệ cỡ “đối tác chiến lược” thì cũng hàng cự
phách “quan hệ tầm cao”… Vậy mà, cái biển của ta đấy, chẳng có thằng “chiến lược”
hay thằng “tầm cao” nào ra cái mặt ủng hộ. Bạn
bè đến với nhau ngày mưa mới là bạn quý chứ? Xem ra mấy hàng chữ được viết
trong văn bản hợp tác cũng chỉ là vớ vẩn.
Kết luận Biển Đông giống như thất
thủ, Bãi Tư Chính thì giống như bị bỏ rơi, đất của tổ tiên cha ông thì chỗ này
cắt, chỗ kia xén để đổi lấy mấy chữ vàng. Tôi chưa thấy nhà nước “của dân” nào
lại làm việc như thế. Chạm đến cái thằng láng giềng to xác, xấu chơi ấy là cứ
phải tìm từ ngữ cho nhẹ bớt. Nói mãi, chán.
Chuyện
thứ hai: xã hội dân sự. 10 năm trước, thuật ngữ này nghe không quen.
Nghe thấy mùi của bọn “tư bản giãy chết”. Người cộng sản và xã hội cộng sản
không dùng những từ ngữ loại này, thậm chí còn thù ghét hoặc chí ít cũng không
thiện cảm. Theo Wikipedia “ Xã hội dân sự cấu thành từ tổng thể của các tổ chức xã hội và dân
sự tự nguyện mà các tổ chức này tạo nên cơ sở của một xã hội tự vận
hành, khác với các cấu trúc quyền lực của một nhà nước (bất kể hệ thống chính
trị của nhà nước này thuộc kiểu gì) và các thể chế thương mại của thị trường.”
Nói cho gọn hơn, dân dã hơn,
thì, xã hội dân sự nó như gắn với cái đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập,
bớt đi độc tài toàn trị, tăng cường thêm dân chủ. Thực ra là nó cũng chỉ gắn với
Hiến Pháp, cái Hiến pháp đã được thông qua từ năm 1946, cách nay gần cả thế kỷ
rồi.
Vì xã hội dân sự thường được tạo dựng bởi những nhân vật có
quan điểm chính trị đối lập, những người “bất đồng chính kiến” được gọi là “ngọn cờ”. Về thủ đoạn chính trị, các
tổ chức XHDS thường dựa vào
cơ sở pháp lý quốc gia và quốc tế. Về khẩu hiệu và phương thức hoạt động, các tổ chức XHDS thường tuyên bố mục tiêu của họ là vì
quyền lợi của người dân,
vì sự tiến bộ của xã hội và chỉ hoạt động “ôn hòa”, “bất bạo động”. Tóm lại là xã hội dân sự nghe ra cứ na ná đòi cách sống bọn
phương Tây, tức là bọn giãy chết, bọn thế lực thù địch.
Chục năm và phong trào xã hội
dân sự tăng lên rất nhanh. Chẳng rõ mấy ông công an nắm được bao nhiều hội đoàn
được thành lập. Mình chỉ theo dõi khi ký tên vào một tuyên bố nào đó, thí dụ
như ký tên đòi chống Trung cộng xâm lược hay phản đối giao thầu cho Tàu khựa
làm đường sắt cao tốc…. thấy khối đoàn thể ký theo, cũng phải đến vài ba chục hội
đoàn ấy chứ. Vậy rõ là phát triển. Nhưng có lẽ bây giờ XHDS đang lâm vào vị thế
thoái trào, các hội đoàn đó chỉ thấy quỹ 50k của cô bạn Thúy Hạnh là hoạt động
hiệu quả và nổi đình đám hơn.
Chuyện thứ ba:
chuyện dân oan mất đất. Chuyện dân oan mất
đất thì kể đến bao giờ cho hết? Khắp nơi đổ về Hà Nội để khiếu kiện. Cái này chứng
tỏ một điều rất cơ bản, ông Nhà Nước biết rõ mà vẫn cứ cố tình ngơ để cho cái vết
thương ngày càng nặng, không chịu để tâm cứu chữa gì hết. Chuyện oan ức như vậy
thì phải cùng nhau vá víu chứ, để dân bớt khổ chứ. Cứ để nay xảy ra một vụ, mai
lại một vụ khác, mà xử ở địa phương xảy ra bê bối chỉ có kết luận “án bỏ túi”.
Làm cái thằng dân thấp cổ bé họng muôn đời chịu thiệt. Cãi với họ đi. Có khi
càng cãi càng sai lè lè, không dám nói đến nữa. Thủ Thiêm đấy, Lộc Hưng đấy, Đồng
Tâm đấy, Văn Giang đấy, Dương Nội đấy… Cả trăm nghìn người oan đấy. Có ở đâu
trên trái đất này, có một vườn hoa được mang tên là vườn hoa dân oan không?
Không, chỉ Việt Nam mới có thôi! Thôi, không cãi. Bọn này là phải chuyên chính.
Vậy là chuyên chính!
Chuyện dân oan có lẽ nên nhắc
về 2 vụ đình đám. Vụ Thủ Thiêm xảy ra đằng đẵng 2 chục năm trời và vẫn chưa có
kết quả rõ ràng. Vụ sau là vụ Đồng Tâm. Chuyện chắc còn dài dài, chưa kết thúc
vì trong những ngày giáp tết này, bà con Đồng Tâm có báo tin có những biểu hiện
tập trung CSCĐ trong khu ranh giới giữa đất QP và đất Đồng Tâm.
Điều đáng nói là cả hai vụ
này đều dựa vào bản đồ bị coi là mất hoặc thất lạc. Nói chuyện đất đai thì phải
có bản đồ, nói suông chó nó nghe. Chỉ có điều bản gốc mất. Thu hồi đất từ 1980
mà mang bản vẽ 1992 ra khoe, chó nó nghe.
Được cái cả hai vụ đều đã có
đối thoại với nhau (dân bị mất đất và chính quyền đòi lấy đất) nhưng xu hướng
thắng về lý sự là dân chứ không phải phía chính quyền và có một biểu hiện khác,
chính quyền không chịu thua dân. Nguyên tắc Đảng là chân lý được đem vận dụng. Một
khi như vậy, cái sự oan khuất mãi mãi không thể giải quyết. Cái lỗi lớn nhất là
sự tham lam vô độ của kẻ có quyền, có thế lực. Lỗi đó là do Nhà nước ta tạo ra.
Mà chế độ ta, Nhà nước không có sai, đó là nguyên tắc. Kẻ bị kết tội gây rối
luôn là dân. Sẽ có kẻ bị tù nhưng nghe chừng, dân còn lâu mới cho được những kẻ
tham lam vào tù. Sự đời đơn giản nhưng luôn bị bẻ khó là vậy. Được vạ, má xưng
là vậy.
“Đối thoại” là
trung tâm của một nền văn hóa dân chủ, tiếc rằng điều này vẫn còn quá xa vời tại
Việt Nam. Hệ quả là, chính quyền sẽ trấn áp được nhưng người phản kháng và
chúng ta sẽ chờ “cuộc tòa” sẽ diễn ra.
(Phải ghi chú vội: Hôm nay (11/1/2020) bổ sung
tí chút: Có kết luận về cái con sâu to ăn đất Thủ Thiêm. Còn dân Đồng Tâm bị
coi là bọn chống đối và thủ lĩnh của Đồng Tâm đã chết)
Chuyện thứ tư: các
phiên tòa xử các quan tham nhũng và các phiên tòa xử phản động. Chuyện này dài lắm, rất mất công. Khi viết sẽ phải lục lọi
tài liệu, trích dẫn các câu nói của các quan, có lẽ chỉ xin tóm một câu hài
hài: “Các quan được đưa ra tòa chỉ tính quan bự, quan cộng sản gộc, chức to
nhưng tòa hỏi đến sự vụ thì nói với tòa là không biết, không nhớ. Tòa có hỏi
sao là Bộ trưởng mà nói không biết? Botay.com! Hay như (ông này chưa ra tòa)
Tôi đọc nguyên văn thư ký viết…” Đại loại là lỗi của cậu đánh máy chứ tôi không
nói như thế; Có cả ông quan lỗi tày đình vẫn lên bục giảng về đạo đức, tác
phong; có ông quan viết sách dạy dỗ thần dân và tặng cho các bạn trong tù làm
sách gối đầu, để hàng ngày nghiền ngẫm…
Người dân không được đến dự
những phiên tòa mở công khai này, dù rẳng ai cũng được biết là tất cả đều là những
phiên tòa công khai. Cách nói và sự thật xảy ra ở mọi phiên toà ở nước ta luôn
là có khoảng cách. Chẳng bao giờ biết công lý sẽ được thực thi?
Chuyện xử quan thì hầu hết
quan phạm đều phạm tội nhận hối lộ. Tội hối lộ này mà đem vận vào ông quan nào ở
xứ này cũng đúng hết. Tùy theo mức độ, điều này rất khó xác định, có quan chỉ
vi phạm luơ quơ vòng ngoài. Khi đã bị kết án rồi cũng vẫn “rềnh rang” lắm. Ý
nhà em muốn nói là, để cho một thanh củi vào lò, quy trình cũng rườm ra phết.
Kiểm điểm, chuyển chức, chuyển địa phương, về kho… đợi dịp vào lò. Dân có khi
không sống nổi vì chờ … kết luận.
Chuyện thứ năm,
chuyện về môi trường
Nói môi trường là nói về thảm
họa. Những ngày đầu năm mới này, nói nó là thảm họa của thế giới, nghe nó đã
bình thường rồi nhưng cái chất thải do nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh thải ra làm
ô nhiễm cả môt dải biển miền Trung trên 300 cây số và không biết khi nào mới phục
hồi như cũ thì cái năm xảy ra thảm họa đó, người Việt có người cho là nói vống
lên. Điều đáng nói là sự vụ cứ bị bưng bít khi đáng ra, phải nói lại cho nhấn mạnh,
phải có cảnh báo sớm cho toàn dân, lường trước hậu quả nguy hại thì nhà chức
trách chỉ có tìm cách bao che cho tội phạm.Thế mới là chuyện đáng nói.
Nhân nói về môi trường, phải
nói về dự án “thủ tiêu” 6700 cây xanh của Hà Nội cũng là chuyện ứng xử với
tương lai của quan chức cs VN rất thấp kém. Trong đầu những người lập dự án,
duy nhất họ nhớ trong đầu là mối lợi họ sẽ thu về. Tất cả sẽ được trình qua cái
gọi là Hội đồng nhân dân mà sẽ chẳng tìm đâu ra ý kiến phản biện.
Nói đến môi trường mà không
nói chuyện cấp nước của Hà Nội thì thấy không đủ. Cấp nước cho dân thành phố cứ
tưởng “uy nghiêm, cẩn mật”bậc nhất, ấy vậy mà chuyện nước bẩn cứ xảy ra nhu
không. Nhân vụ nước bẩn, người ta mới quay ra (không hiểu quay ra hay quay vào)
cái ông sông Đuống, hóa ra quy trình học một đằng, về Việt Nam ta, quy trình phải
gọn nhẹ. Có thế hiệu suất mới cao.
Chuyện về ô nhiễm không khí
cũng có thể cho vào mục này cho gọn gọn lại. Bởi dân đã nói thế này: Rau bẩn,
cá bẩn, tôm bẩn, thịt bẩn thì còn cái gì nữa để ăn. Nhịn ăn thì mới sống được
nhưng ngắc ngoải. Nhưng nhịn thở có được không? Không khí bẩn mà cũng cứ dấu diếm,
che đậy mới kỳ chứ. Ngày đầu tiên, có người công bố, số liệu lấy của ông sứ
quán Mỹ. Các nhà chức trách chê là cái đại sứ nó toen hoen, không đại diện cho
Hà Nội được. Thì cứ để các nhà chức trách theo dõi. Còn hôm nay, cả Hà Nội nội
ô đều toàn màu cam, đỏ và tím. Không thấy mấy nhà môi trường học lên tiếng bênh
vực thủ đô ngàn năm văn vật bồng bềnh trong sương mù mờ ảo nữa.
Năm 2019 vừa qua, Hà Nội và
Sài Gòn chẳng hiểu sao không khí đua nhau nhiễm bụi. Người có kiến thức, tầm
nhìn xa, thấy cái sự “bụi mịn” này hao hao giống bên Tàu, cũng nhiệt điện cho lắm
vào rồi thì ung thư. Ô nhiễm không khí cũng ăn theo cái khói, bụi. Nghe đâu có
cách giải thích: “gãi ngứa” cũng là nguyên nhân… sinh bụi. Khôi hài hết chỗ.
Nhưng nó đúng bản chất. Vẫn tìm cách đổ thừa, nhà chức trách, quản lý vô can.
Họ nói dân gây ra bụi là
chính: xe vật liệu, rác rưởi rải khắp thành phố. Biết cái lý còn non nhưng mà
cũng khó cãi. Cái ông có “tầm nhìn xa” định bảo ô nhiễm của từ hai chục nhà máy
nhiệt điện từ phía Đông thổi vào Hà Nội, vị thượng thư ngành môi trường lên tiếng
bác bỏ ngay. Hãy đợi đấy! Con chó sói của nước Nga nó từng đe con thỏ cả trăm bận
đó sao. Hãy đợi đấy! Nhưng chờ thì nước mẹ gì. Nếu chết thì nó chết dai dẳng chứ
đâu cứ ập bụi mịn vào mà chết luôn được. Được vạ có má sưng vù.
Chuyện thứ sáu: Đối
thoại giữa Đảng và dân.
Lấy cái ý của anh Thưởng, trưởng
tuyên, là Đảng ta không sợ đối thoại, để dẫn dắt.
Hồi hè cách đây chục năm, có
11 cuộc biểu tình liên tục. Năm 2011, trí thức Hà Nội yêu cầu gặp lãnh đạo
thành phố để hỏi rõ chuyện biểu tình chống Khựa có là phản động không? Có phải
yêu nước không? Ông Thủ tướng lúc đó còn
đang uy, có đăng đàn trước Quốc Hội và công nhận những người tham gia biểu tình
là yêu nước, dân ta yêu nước, vậy biểu tình là yêu nước. Thiếu tướng đô trưởng
Hà Nội ngày đó là Nguyễn Đức Nhanh, cũng đăng đàn trả lời báo Tuổi trẻ hay
Thanh niên gì đó, có lời công nhận là người dân yêu nước.
Nói về cuộc đối thoại ngày
đó. Xã hội dân sự ngày đó chưa mạnh lắm, các hội đoàn do từng nhóm hợp nhau,
cùng một mục tiêu, lý tưởng để rồi cùng nhau trên con đường dài đến tận hôm nay
(10 năm), nói chung là chưa rõ. Cuộc sống thay đổi, điều kiện đấu tranh thay đổi,
đối tượng của các nhà đấu tranh là đảng cầm quyền cùng lực lượng công an cũng
thay đổi sách lược “phản đấu tranh” và những người, từ năm 2011 cùng nhau xuống
đường đó, cũng có nhiều đường rẽ. Những người có được cuộc sống cá nhân ổn định,
ít bị xáo trộn, quấy nhiễu, chỉ tham gia ôn hòa thì đại đa số nhiều tuổi, chỉ
còn có thể làm chỗ dựa tinh thần cho phong trào đấu tranh dân chủ mà thôi. Cụ
Vĩnh ngày đó cũng được tự nhiên đóng vai quan trọng của đại biểu trí thức Hà Nội,
cũng nhờ ở danh tiếng của cụ. Cụ nói về cái văn bản không chữ ký của Ủy ban Hà
Nội, các cụ khác cũng nói. Thôi thì Hội nghị Pa-ri bàn cả đến trăm phiên, kiên
trì mới thắng lợi, chứ đây, mới phiên đầu, nghe chừng các vị lãnh đạo chính quyền
cũng nản vì bí. Ở vị thế nắm quyền hành, định đoạt vận mệnh của dân, các quan
CS khó chịu thua lắm.
Chuyện khác là chuyện anh
Chung con đến giải tỏa điểm nóng Đồng Tâm. Chuyện này sách báo viết nhiều,
nhưng để có một cái làng, xứng với tên gọi Đồng Tâm, cũng thật chói lọi sử sách
nước mình. Đang viết thì có tin đụng độ giữa chính quyền và dân.(Đã nghe tin có
3 chiến sĩ công an hi sinh và một kẻ chống thi hành công vụ chết). Vậy là anh
Thưởng và ngài đô trưởng thành phố không thích đối thoại.
Bây giờ chẳng ai nhớ: “Giáo dục,
đối thoại, hòa giải cơ sở” phải là phương pháp tối ưu nhất để giải quyết vấn đề
Đồng Tâm, thay vì sử dụng lực lượng vũ trang, bán vũ trang nhằm “trấn áp” người
dân. Sau những lần thanh tra, hết Hà Nội rồi thanh tra Chính phủ vào cuộc, kết
luận là ông này bảo ông kia đúng. Tôi đã viết một bài báo về vấn đề này, nhan đề
nó là “Quyết thắng dân”. Và tôi nghĩ, kịch bản sẽ hoàn hảo nếu ông đạo diễn nào
đưa ra phương án tác chiến “có thể viết thành sách giáo khoa”.
.
.
Chuyện thứ bảy: Bàn
về sự thật
Trong muôn vàn điều xảy ra
trên đời, có những cái tưởng như dễ dàng công nhận mà nhiều khi rối rắm vô
cùng. Lý do là lịch sử thì chỉ xảy ra một lần còn suy diễn về nó của thế hệ sau,
lại quá nhiều điều, khiến lịch sử bị cải biên. Đó là cái điều không ai muốn, chỉ
có hàng ngũ cầm quyền muốn mà thôi. Kẻ đang cầm quyền và là kẻ thắng có quyền
viết sử theo ý của mình. Đó chính là nguyên nhân của sự méo mó lịch sử và chúng
ta, thế hệ hậu sinh, chỉ có thể biết cái đại thể rằng ông bà ta đánh Tàu từ
ngày Đức chúa Giê-su chịu khổ nạn, gánh cho thiên hạ và gần đây nhất là năm
1979, thế hệ 4x, 5x, 6x, 7x… cũng mới vác súng đánh Tàu nơi biên cương và nên nhớ từ ngày đó, xứ này chưa chịu mất
tí tẹo đất đai hay ngụm nước biển nào cả.
Vậy mà mới có mấy chục năm
(ba bốn chục năm gì đấy) mà ối thứ đã cãi nhau inh thiên địa. Vì thế muốn hỏi, những
gì thế hệ cỡ bọn tôi đã được học, vẫn luôn tin “ta thắng, địch thua”,đâu là sự
thật đúng như lịch sử đã trải qua? Khó quá, gần đây còn biết, cả mấy cái cọc
trên sông Bạch Đằng, để trong bảo tàng từ hồi mình chưa đẻ, cũng không đúng
niên đại đã được cha ông ta dùng cho trận chiến Bạch Đằng. Vậy đâu là sự thật?
Với dân miền Bắc lứa tuổi tôi hoặc nhỏ hơn một
chút, chuyện ta thắng, địch thua là đương nhiên, ta chính nghĩa, kẻ thù phi
nghĩa là đương nhiên. Những thứ đó, với người còn sống đến hôm nay, vẫn thấm đẫm
trong dòng máu.
Nói chuyện gần đây cho dễ nhớ.
Để dẫn dắt sự việc đến cái độ “Thật”. Đây, chuyện năm 2019, ở Bãi Tư Chính đã xảy
ra chuyện gì và như thế nào? Dân nghe ai? Ai biết? Những người lãnh đạo đã có
những phát ngôn gì về vấn đề này? Và đúng sai như thế nào, ai biết rõ sự thật… trả
lời hộ cho con cháu, ngộ nhỡ nay mai có chết cũng đỡ ngậm ngùi. Cả đống câu hỏi
đấy.
Thôi thì xích lại gần nhau tí
để nhìn ra cái điều đáng phải lên án, đáng nguyền rủa. Cứ như chuyện Đồng Tâm
hôm nay, mấy cô cậu trên loa đài nói nọ, nói kia mà dân nó không nghe, dân nó
còn đặt ra bao nhiêu câu hỏi. Có câu hỏi thì phải có trả lời. Đó là ý nguyện của
dân, dân muốn tiếp cận sự thật, muốn có ai đó trong lãnh đạo, khi có việc xảy
ra, phải lên loa đài công bố ngay. Lại nghe thấy vài tiếng phản đối: “Lại luận
điệu bọn đòi dân chủ tư sản”. Dạ, nhà em xin thưa, đấy là quyền được biết sự thật
đấy ạ, không có gì là quá đáng lắm đâu ạ. Không cho dân biết là bưng bít sự thật
đấy ạ.
Xin đặt một câu hỏi: Cụ
Kình-Đồng Tâm, từ một lãnh đạo xã, bí thư chi bộ… rất nhiều năm ở Đồng Tâm,
giương ngọn cờ chống tham nhũng ở địa phương, thành ngọn lửa thể hiện ý chí bất
khuất của dân Đồng Tâm. Một con người như vậy sao có thể tự diễn biến thành kẻ
đầu sỏ, thành kẻ chống đối, thành kẻ khủng bố tích lũy vũ khí giết người? Oan
trái lại xuất hiện ở đây vì không chịu lắng nghe dân. Hơn nữa, còn lật lọng, sổ
toẹt chữ ký và điểm chỉ của mình trước bàn dân thiên hạ.
Mấy hôm nay, loa, đài cứ nói
ra rả về bọn Đồng Tâm, nhưng sự thật là thế nào đấy ạ?
Có một lời khuyên cho các
quan lớn: Đừng coi mình là thánh, không ai với tới được. Hãy xuống Đồng Tâm đối
thoại với dân.
Lại muốn nói về
cái xa xôi: Biển Đông từ từ thất thủ, Bãi Tư Chính thì cũng từ từ bỏ rơi, Hoàng
Sa, Gạc Ma chuyện của thế hệ đã qua… Chuyện cũng lâu rồi, ai nhớ. Chuyện đất “đồng
Sênh, đất của nhân dân và dự án nhà máy QP cỡ A1 trên đất đó, các ông muốn vẽ
và cố lấy cho bằng được bằng mọi thủ đoạn. Tôi chưa thấy nhà nước “của dân, do
dân, vì dân” nào lại làm việc đó
Nghĩ nhiều đau đầu quá. Định viết 10 vấn đề
nhưng mà không viết được, mà có ma dại nào đọc đâu. Phí của.
Vinh Anh 14/1/20

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét