Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2020

Tình người

Tình người


Những ngày đầu xuân, nói chuyện về tình người có vẻ không tế nhị, có vẻ như dạy đời, kẻ cả. Cũng tự an ủi, tự bào chữa: chẳng gì mình cũng đã U80, đôi chỗ, cũng có thể cao giọng.
Nhưng quả thật, theo dõi bạn bè trên mạng, thấy đa phần những người thuộc lớp người như mình, có tư tưởng mới, không giáo điều hoặc khiêm tốn hơn, ít bảo thủ, sao ít thế, vắng vẻ thế. Số còn lại là những người quen, bạn bè một thuở xa xưa gắn bó, chẳng hiểu sao (mà thật thì cũng dễ hiểu thôi), chẳng muốn gặp mặt. Vì gặp có nói được gì đâu, mở miệng ra đã không cùng một hướng thì còn nói gì đến tâm sự với giãi bày. Đối với riêng mình, không có tri âm, cũng chẳng tìm ra tri kỷ. Có được một người gọi là bạn, khó lắm!
Mùa xuân này, tâm trạng mình u u mê mê. Ngạc nhiên hơn vì trước giao thừa, ông trời vần vũ, sấm chớp đùng đoàng, lại còn có cả mưa đá. Điềm gì sẽ tới với đất nước này, dân tộc này? Nghe các cụ nói “đầu năm mưa đá, giữa năm giặc phá, cuối năm hòa bình”, liệu có vận vào năm nay? Cái hòa bình, hòa hợp, ý đảng-lòng dân cứ thấy xa hút, càng ngày càng xa. Còn đâu nữa “lòng dân yêu đảng như là yêu con” nhỉ, cụ Tố Hữu?
Phải nói rõ thêm, tâm trạng u ám, nó dính đến mình từ nửa tháng trước tết, trước khi mùa xuân về, lại đúng rằm tháng chạp. Thiêng thế! Mình muốn nói về vụ Đồng Tâm, để đến hôm nay sau gần cả tháng xảy ra sự việc, nhìn rõ vấn đề hơn, thấy rõ hơn sự vô nhân tính và vô cảm của người đời hơn. Muốn hỏi, tại sao người ta có thể bàng quan trước tội ác, phải nói là tội ác vô cùng dã man đó? Họ không quan tâm, họ không biết. Đấy là với đa số. Trách họ ư? Có thể và cũng không thể. Cuộc đời còn nhiều cái khác đáng quan tâm lắm. Một vụ việc chấn động thế giới, đụng chạm đến lương tâm, đạo đức, chỉ đâu khoảng nghìn người ký tên.
Muốn hỏi, người nhân danh mang sức mạnh để trừng phạt, liệu có chính danh? Nhân danh nhà nước, nhân danh chế độ, nhân danh sự bình yên… liệu có đúng pháp luật? Rồi hình ảnh cụ Kình hiện ra… Lẽ nào những kẻ chủ trương quyết thắng dân lại có thể hành động như vậy? Nói thật tâm, tâm trạng rất nặng nề, nỗi đau uất đè nén và rồi muốn chửi “sao chúng nó khốn nạn thế, chúng còn tính người không?”
Và rồi ngẫm nghĩ, từ xưa học trò đều được học, dân tộc này vẫn tự hào bảo nhau, mình đều từ trăm trứng sinh ra, vẫn tự hào tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn, vẫn tự hào nhiễu điều phủ lấy giá gương… mà sao lại có kẻ đang tâm làm những điều thất đức, trái luân thường đạo lý, táng tận lương tâm, gây cảnh nồi da xáo thịt như vậy?
Rồi hỏi, từ bao giờ người Việt lại độc ác với nhau, chém giết nhau, vu oan giá họa cho nhau? Lại thấy cái tình người dẫu trăm năm, nghìn năm hun đúc, vẫn có thể tan thành mây khói vì sự ích kỷ, hẹp hòi… Quyền lợi lẫn danh vọng lấn chỗ. Rồi những sai lầm của kẻ cầm quyền, rồi thì hèn nhát, bạc nhược… Những thứ đó có thể làm cho bất cứ ai, dù đó là ông vua hay dân đen, đều có thể trở nên mù quáng, ngu xuẩn.
Tình người có còn là lẽ sống, có còn là lương tri, có còn là thương ngươi như thể thương thân được nữa. Không khó lắm có thể nhận biết được, chữ tình nhiều lúc cũng rất mong manh, người với người sống để yêu nhau cũng rất xa vời, khi con người cứ chìm đắm trong thù hận, trong háo danh háo thắng, mê muội trong đấu tranh địch ta, nhìn đâu cũng là phản động, phản nghịch thì cái ác vẫn có chốn dựa dẫm, mầm ác vẫn có nơi dung dưỡng. Trong điều kiện đó, cái ác đương nhiên tồn tại. Nhận ra, cách sống của người Việt còn rất thiếu chủ động, người Việt chưa tới độ tự chọn được tương lai cho mình, còn trông chờ ở bên ngoài nhiều, tâm lý muốn dựa dẫm.
Tôi muốn hỏi các vị hay nói trên bục giảng đạo đức, các vị có trách nhiệm trả lời, các vị có bao giờ tự hỏi, vì sao người Việt ngày càng vô cảm trước nỗi đau của những người yếm thế, người Việt bàng quan trước cái ác, và nhiều hơn, người Việt không tự phân biệt được sự giả dối, thói đời lừa lọc, lẫn lộn phải trái đểu giả. Tại sao người Việt lại dễ dàng chấp nhận những điều dối trá, nói ra rả hàng ngày trên các phương tiện truyền thông?
Xin mạo muội thưa, đó là đã từ lâu, phàm là lãnh đạo thì luôn coi mình đúng và có quyền đứng trên cao, phán xét người khác, không có thói quen nghe phản biện, những điều trái tai, nghịch nhĩ. Thực ra, các vị vì quá tự tin, luôn cho mình đúng, các vị dần nhiễm thói quen lừa dối, biết bao người đứng đằng sau các vị có đầu óc sáng suốt hơn lẽ nào các vị không biết. Các vị tạo dựng niềm tin bằng sự dối trá, “ta luôn thắng và địch luôn thua, ta chính nghĩa, địch phi nghĩa” là điều người Việt được gieo cấy vào đầu. Người bị ta tiêu diệt, ta giết chết, ta đè bẹp đương nhiên là kẻ thù. Đã bị coi là kẻ thù thì kẻ đó là xấu xa, là ác độc, là khủng bố.
Người Đồng Tâm hiền lành như vậy vì chống tham nhũng nên thành phản động, thành kẻ thù và thành khủng bố là thế.
Mặt khác, đảng cộng sản ngày càng không thu phục được nhân tâm vì không tạo dựng được niềm tin. Niềm tin là cái phải trả phí bằng thời gian, thậm chí bằng sinh mạng. Hơn bảy chục năm cầm quyền, đảng cộng sản đã làm giảm mất lòng tin từ mọi thành phần dân chúng, mất dần lòng tin cho những người quá mê muội, đặt kỳ vọng vào đảng cộng sản qua nhiều sai lầm chết người. Thậm chí cả cụ Kình, dẫu biết rõ và đối mặt với cái sai của nhà cầm quyền, trước lúc bị sát hại, vẫn còn tin vào đảng cơ mà, vẫn còn tin vào ông Nguyễn Phú Trọng cơ mà. (Nếu lời nói của bà Dư Thị Thành, vợ cụ Kình, là có thật)
Tại sao hiện nay, những lời kêu gọi, động viên của đảng cộng sản và của những người có trách nhiệm với đông đảo quần chúng đã mất thiêng, thậm chí còn là trò cười, thành sự đàm tiếu của các đám đông? Đó là sự không đồng nhất mà ngược lại, là sự ngược đời tréo ngoe. Liệu có ai tin khi kinh tế thế giới được coi là ảm đạm thì Việt Nam ta lại là điểm sáng; liệu ai có thể tin Việt Nam là trung tâm hòa giải thế giới; liệu ai có thể tin được khi 5 ngày có ba người phát ngôn của Bộ Công an, giải thích cái chết của ba chiến sĩ sảnh sát khác nhau… liệu những ai có chút hiểu biết và phân tích khi những ấn tượng, dấu ấn, điểm đến là Việt Nam… và vô số dẫn chứng khác có thể dẫn ra cho thấy sự giả dối của việc đưa tin của những người có trách nhiệm.
Là người Việt Nam, ai cũng có quyền tự hào với những thành quả mà nhân dân, bằng sự nỗ lực vượt bậc của mình, đạt được. Những cách nói thái quá không đáng có, làm người hiểu biết xấu hổ. Trước mắt hãy quản lý những đồng tiền mà nhân dân đóng thuế cho tốt, đừng để thất thoát một đồng xu của dân, đừng để có những xác chết trong xe đông lạnh, hãy bớt đi cảnh cả làng kéo nhau đi làm thuê… Những điều đó tạo nên sự bất tín trong nhân dân và làm uy tín của đảng trong dân giảm bớt.
Những gì tôi đã viết ở trên cho thấy một điều, cuộc sống trong xã hội hôm nay rất thiếu tình người, rất thiếu lòng trắc ẩn, rất thiếu lòng vị tha. Cái đó chứng tỏ, lớp người trẻ không được chuẩn bị cho sự thông cảm, hòa nhập với cộng đồng mà trong đó đa phần là những người lao khổ. Nhà cầm quyền phải chịu trách nhiệm vì đã tạo ra lớp người trẻ có thái độ tiêu cực như vậy với cuộc đời.  


Vinh Anh-30/01/20-Ảnh st trên internet

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét