Vị phố
Lâu lắm rồi không lên phố. Phố ở đây là phố đông, nơi mình
không quen biết ai, là người dưng của tất cả, mọi hành động của mình chẳng sợ bắt
gặp những cặp mắt hay nhòm ngó, tất cả mọi thứ đập vào mắt đều có thể nhìn ngắm
đến chán chê như tò mò, như ngớ ngẩn, ngạc nhiên. Vậy mà, dẫu là dân kề cạnh nơi
phố đông, dù không đến nỗi như dân phố thị miền xa, vẫn cảm thấy lạ, vẫn rất
nhiều điều muốn ngó nhìn và với riêng mình, còn muốn tìm hiểu thêm.
Cảm giác từ bao giờ mình xa lánh phố đông, nơi ồn ào với bụi
bặm phố phường cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng và vào ngưỡng tuổi mình, mình còn cố
tình xa lánh vì phải nhìn thấy nhiều thứ kệch cỡm, khó lọt mắt. Tự thấy mình đã
trở thành “cổ kính”, không thuận nữa với những gì người đời gọi là đương đại.
Phố đông đây nó xô bồ, khác cái nhàn tản văn minh của phố
cổ mà chúng ta “học” được từ phố đi bộ Arbat ở Mát-scơ-va hay từ một nơi nào đó
khác mà mình mong được đến. Đến đây thấy phố đi bộ của ta chưa đạt đến cái ngưỡng
văn minh đâu. Chẳng phải chê, cứ tưởng như ta đang chập chững, đang học. Cái gọi
là văn hóa Việt, bị văn hóa thương trường kèm lẫn tính cách kiểu phố thị lấn
át. Người đi bộ thấy ồn ào nhiều hơn, giải trí nhiều hơn và tất nhiên, ít có điều
kiện chiêm nghiệm để ngẫm về văn hóa Việt, về kiến trúc cổ hay những món ăn đã
từng nổi danh, được nhâm nhi trong khung cảnh vừa đủ độ "xưa".
Thêm một chút nữa. Phố đi bộ của ta, thực ra, cũng là nơi
phục vụ cho việc giải quyết thiếu điều kiện vui chơi cho thành phố. Những ngày
cuối tuần nhàm chán, tầng lớp trung lưu, viên chức của dân một nước đang phát
triển, đang “ngóng cổ” hướng nhìn cách sống của lân bang và học theo.
Bỗng hoài cổ, muốn được nghe tiếng leng keng tàu điện khi
ngồi dựa lưng bên một gốc cây, lơ đãng nhìn nét cong cầu Thê Húc, để hồn lắng vọng
tiếng leng keng. Thấy lại cái tất bật một thời vất vả, một thời bươn bả, một thời
ắp đầy những nỗi lo cơm áo. Vị phố ngày đó ùa về. Nơi đây, ta từng ngồi gặm chiếc
bánh mì đổi từ 225 gram tem gạo, thay bữa cơm chiều, chẳng pa-tê giò chả gì hết
mà vẫn xong. Rồi nhận ra, cái đói khát trong vinh quang ngày đó mà nuôi dưỡng được
con người ta, tâm hồn con người ta, nuôi dưỡng được cả cái tự hào rất trìu tượng
vu vơ “hạt gạo chia ba” nữa. Thật kỳ lạ và tự ngẫm, cái đó là cái gì? Xin bạn đừng
giảng giải, chỉ ai có cái ngày xưa đó mới ngẫm và lý giải được nó mà thôi.
Thoáng như thấy vắt vẻo lọn tóc đuôi sam của một cô bé chưa
được gọi là thiếu nữ trong bộ váy diêm dúa. Nhận ra cái nhí nhảnh ngày xưa của
bọn con gái cùng lớp, chúng nó đều vắt vẻo đuôi sam. Bọn tóc dài ngày xưa đều
thế. Mộc mạc ư? Không, duyên dáng lắm! Chính em của ta ngày xưa cũng vậy. Ta
yêu em cũng từ cái vắt vẻo này à? Hỏi mà không biết trả lời có đúng không? Chắc
là chẳng vì cái đuôi sam đâu. Ở em có nhiều thứ đáng yêu chứ!
Chạy không thoát khỏi ngày xưa, cái cũ xưa cứ chen vào cái
hiện tại. Chỗ kia, trước cổng chợ Đồng Xuân, nơi ngày xưa là chỗ đường tàu điện
tránh nhau, vòng trong vòng ngoài là người đứng, người ngồi đang nghe hát xẩm.
Thật khéo chọn chỗ. Tiếng hát cô bé “xẩm tàu điện, xẩm chợ quê”, mình quen lắm.
Lại nhớ cô bé với nét mặt lạnh, không biểu lộ sắc thái tình cảm, mà mỗi khi nó
cất giọng, lại như thấy rõ nỗi lòng ai oán cùng nỗi xót xa. Nhưng lúc này nghe,
không còn thấy dư vị của tiếng than trong lời ca, dù vẫn là lời ca ấy, không thấy
nỗi xót xa, dù đời vẫn đầy oan trái. Vậy là mất cái thấm đậm của nỗi lòng mang
nặng ngày xưa trong cái hôm nay rồi. Chăm chú nhìn người hát, người nhị, người
cầm nhịp hay cầm chầu gì đấy mà tôi không rõ, thấy họ biểu diễn tự tin, sáng sủa
quá… không đúng cái ngày xưa của cô bé. Bất đắc dĩ quay đi, muốn tìm cái rầu
rĩ, lạnh lùng của con bé gày gò, hơn chục tuổi chứ mấy, mà nó ca “thuở trời đất
nổi cơn gió bụi…”mới não nề, da diết, trách móc làm sao… Đấy mới là hồn của xẩm
chứ. Bây giờ không còn xẩm, người ta chỉ diễn lại tích xưa mà thôi. Nghĩa là nó
nhạt. Trong mình vụt thoáng ý nghĩ, chỉ có nghèo mới sinh ra xẩm. Đấy, con bé
gày gò, cầm cái nón mê, mặt lạnh vô hồn, quần áo vá víu, đi vòng quanh đám người
đứng nghe. Nó lướt qua mình, mình đã cầm sẵn đồng xu trong túi, nhưng nó lướt
qua, không thèm nhìn. Nhìn mặt nó, nghĩ, nó coi mình là trẻ con. Đúng thôi, nó
hát để kiếm ăn còn mình thì đang sống nhờ bố mẹ.
Cái vị phố này có gì đăng đắng, khó nói. Nó là gì, là cái
hồn, cái tinh túy đã nhạt mất rồi, đúng không?
Lại lững thững hít hà hương vị phố phường. Không hít cũng
phải hít. Cái mùi kích thích dạ dày. Cái mùi luôn lảng bảng trên phố đi bộ, nó
quyện vào trong hơi thở, phảng phất trong mọi tán cây. Mình không thích không
gian ẩm thực ồn ào, nó mang dáng vẻ phàm tục với hình ảnh của những ông bụng
bia, mà ngày xưa bọn trẻ con mình thường hát nhại từ bài hát rất hay “hành quân
xa dẫu có nhiều gian khổ” thành “bụng ông to như cái thùng nấu phở…” Vậy mà không
thoát. Cả dọc phố bày la liệt bàn ghế với đám trẻ, rất trẻ, ngồi uống trà sữa
và sinh tố, cả phảng phất mùi thịt nướng nữa. Đâu đó có nhiều đứa cắm mặt vào
smart phon, đứa ôm đàn ghi ta bập bùng trong hỗn tạp, bùng nhùng âm thanh phố
phường. Ồ, có lẽ phố phường cứ mãi tồn tại trong trẻ trung, náo động thế này đây.
Vị phố nay đã khác xa với hương xưa mà mình đeo đẳng suốt
cuộc đời. Cuộc đời mình sóng gió hơn chúng nó và bây giờ, cái mình cần đến là sự
yên ả. Đó là điều an ủi để che giấu sự già cỗi, không bắt kịp nhịp đời. Biết vậy
để tự tặng cho ta bàu trời riêng, ta có cuộc đời của ta. Rồi gật gù, bọn trẻ
kia là sự nối tiếp. Thế hệ nào cũng có sự nối tiếp của nó, triết lý chưa?
Chưa hết chốn ồn ào với những gương mặt phồn thực, tôi thấy
một bà mẹ ăn mặc đúng cách tân kỳ, váy ngắn bó khuôn hình nhưng được cắt xẻ để
hở gần hết chiếc đùi trắng ngà, cổ rộng, thơm mùi nước hoa, giọng miền Trung
không lẫn, nhắc cậu con giai bé xíu: “Coi chừng, té đó…” Lặng ngắm cậu bé mải chạy đang chơi trốn tìm, một trò chơi
ưa thích của trẻ nhỏ, nghĩ về một Hà Nội pha tạp. Sự pha tạp thể hiện nét văn
hóa vùng miền mang về đất kinh kỳ. Đa dạng là lời khen còn phía sau đó là sự hỗn
tạp, đầy những nét thể hiện sự thủ cựu, khó sửa đổi. Mơ hồ nhận ra sự phức hợp
của đa nhân cách. Xấu ư? Không hẳn, nhưng, hình như có phần không đẹp. Nói to,
nói tục, nói ngọng và vô số điều khác nữa chứ… nó làm cho vị phố thiếu vắng sự
nhuần nhị, thiếu mùi thơm hoa nhài, dù chỉ thoang thoảng nhẹ thôi, man mát
thôi, để người ta hiểu, đó là sự ý nhị, một nét văn hóa.
Rồi cũng phải về. Về với phố thị, xóm nhỏ nơi mình sống. Một
không gian thoáng đãng, một mặt hồ mờ ảo, một cơn gió lướt nhẹ qua mặt và những
cái gật đầu thay cho lời chào. Nơi đây, mình thấy gắn bó. Đậy mới thất là vị phố
của mình.
Vinh Anh-28/10/19
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét