NGẪU HỨNG
Có gì đó trong mùa thu
Mùa thu đẹp, mùa thu duyên dáng, mùa thu dịu dàng và với
cái hồn lâng lâng như thế, người ta yêu mùa thu, người ta bảo mùa thu đẹp. Mùa
thu khiến ta dịu lại, mềm đi trong cái ồn ã cuộc đời. Cái ồn ã mà tùy ở trong mỗi
người, có thể kèm theo cay đắng. Nhưng dù có cay đắng thì cay đắng vẫn bị cái dịu
dàng kia, mềm mỏng kia, yêu mến kia, gần gũi kia, hòa tan, khỏa lấp cho dù cái
hòa tan, khỏa lấp cũng chỉ là khoảnh khắc nhất thời. Nó cho ta nhận ra cái cay
đắng cuộc đời kia cũng chỉ là thoang thoảng, nổi trôi mà thôi. Vậy là vui hơn.
Mùa thu đẹp vì cái lạnh se se sáng sớm. Ta hơi co ro và
suýt soa, dẫu chẳng lạnh, với tay mặc thêm chiếc áo. Em ta hững hờ quàng thêm
cái khăn, để làm duyên chứ chẳng phải để giữ ấm. Rồi ta hít một hơi thật sâu,
làn không khí trong veo, mát lành mang cái se se theo vào từng ngách lá phổi và
tỏa đi. Cảm nhận từ đất trời rơi xuống cho ta sự khoan khoái, cũng cho ta thêm cả
một không gian bình lặng.
Mùa thu đẹp vì sự yên ả. Yên ả tạo bâng khuâng, muốn tìm đến
cái chân thành, cái thuần khiết. Ngọn gió mùa thu như là sự ve vuốt của bàn tay,
cái nắng mùa thu như thắp lên trong ánh mắt từ ai đó. Có cái nhìn ấm áp nào được
như nắng mùa thu? Tiếng nói giữa trời thu như ngân hơn và bay cao hơn tựa như
cánh chim trong thăm thẳm không gian mênh mông. Thấy được sự khoáng đạt của tự
do. Bàu trời thu cho ta thấy màu xanh của trời trong nền trắng của mây mà chẳng
họa sĩ tài ba nào có thể diễn đạt được. Tự ta thấy cái đẹp thiên nhiên không
pha bụi bặm.
Mùa thu đẹp bởi là mùa hoan ca, mùa chim về làm tổ, mùa gọi
tìm hạnh phúc. Gì rộn ràng bằng những tiếng chim buổi sớm khi những tia nắng
bình minh chỉ vừa thấp thoáng tận xa kia chân trời. Tiếng chim sớm cho ta cảm sự
đoàn tụ, sum vầy và tất nhiên là hạnh phúc. Tiếng chí chóe của lũ chim cho ta
nhận ra, ừ, mình như đã… cũng một thuở... Ta bỗng nhớ về xa xôi, cái thời ríu
rít, cái ngày tựu trường, cái buổi tan lớp và thoảng vọng đâu đó là những lời
thì thầm, những bàn tán, những ánh nhìn và ngọt ngào những hẹn hò…
Mùa thu đẹp bởi ta thấy ta trở nên trong trẻo, ta trở lại
ngây thơ, ta trở thành dại khờ. Những giận hờn vô cớ như lắc rắc mưa thu, ướt
nhẹ như mưa thu, thâm thấm như mưa thu. Những giọt mưa thu đó đủ để cho ta ngồi
bên nhau, đủ để cho ta có cớ thanh minh với bạn bè, đủ để cho nói ra được một
đôi lời khó nói, đủ để lại trong ta nỗi nhớ lúc xa cách.
Mùa thu đẹp là bởi từ sự xanh mát lòng mát dạ. Cái màu xanh
cho cảm giác sự mịn màng sờ thấy được, vuốt ve được. Nó là dòng suối róc rách.
Nghe tiếng róc rách đó, ta thấy được những âm thanh thần bí vọng từ ngàn xưa và
từ đại ngàn rất xa xăm. Nó cũng là mặt sông phẳng lặng. Mặt sông đó in rõ nền trời xanh thẳm, cho ta được hai bầu trời.
Tôi đã đưa em đi giữa hàng sấu xanh ngắt của mùa thu. Hà Nội có những hàng sấu như vậy. Và em bỗng hỏi, sao hàng "xấu" mà đẹp thế? Hỏi khó thế! Có lẽ là sấu
chua, cắn một miếng phải nhăn mặt. Còn đẹp ư? Em thấy đấy, bởi nó đẹp như em từ
xưa. Em ngượng ngùng quay đi. Tôi thấy còn đẹp hơn hàng sấu.
Mùa thu đẹp vì nó là sự chơi vơi. Cái chơi vơi đầu đời
trong đám bạn bè ồn ào. Vậy là nó dễ nhớ, nó dễ thành đậm nét, nó sẽ thành kỷ
niệm. Kỷ niệm đời người thì nhiều lắm nhưng sâu lắng nhất là kỷ niệm về mùa
thu. Đặc biệt nó lại là mùa thu đầu đời. Mùa thu đó ta gặp em, ta yêu em từ mùa
thu, ta thương em bởi mùa thu đầu tiên đó. Đất trời từ đó về sau mới có mùa thu.
Và từ đó ta hứng mọi vui buồn, như hứng những giọt mưa thu. Mưa thu biết bao
nhiêu giọt cũng như ta đã biết bao nhiêu là nỗi buồn và niềm vui, những nối buồn
niềm vui đã gieo từ mùa thu cũng gặt về từ mùa thu.
Vậy là mùa thu làm lòng ta xao xuyến, chênh chao. Ta lại
muốn được ước ao, muốn ngập đầy hi vọng, cũng lại những muốn chờ đợi, thương nhớ
và có những dại khờ, đam mê.
Và nhận ra, ta là cái hôm nay già nua, cằn cỗi, bụi bặm.
Ta sẽ chẳng bao giờ có được những ngày xưa, những mùa thu trong vắt ánh nhìn nữa.
Một ngày thu khiến lòng bâng khuâng. Có cái gì trong đó
mùa thu?
Vinh Anh-23/10/19
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét