Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019

Nghĩ về phát biểu của tướng Lê Mã Lương...

Nghĩ về phát biểu của tướng Lê Mã Lương
về bãi Tư Chính ngày 6/10/19 và các ý kiến trái chiều

Tướng Lương đang làm nổi sóng trên mạng với clip phát biểu của ông quanh chuyện bãi Tư Chính đang nóng hôi hổi. Với lời lẽ rõ ràng của vị tướng, thái độ phê phán quyết liệt với những phản ứng chậm trễ của các cá nhân và một số cơ quan liên quan, khi tình hình Tư Chính sục sôi. Cách nói rất  rõ ràng pha với máu nhà binh. Nhà em muốn đôi lời, ăn theo xung quanh chuyện này.
Trước hết, đây là cuộc tọa đàm, cuộc tọa đàm này vì lý do nhạy cảm, bị hoãn lại sau ngày quốc khánh Trung Quốc mới được tổ chức (cũng chẳng có ai nói lý do hoãn này đâu ạ, nhà em nghe ngóng thấy nó là như vậy thôi).
Tướng Lương nói ra vấn đề vô cùng nhức nhối, đúng tâm can người Việt. Rất nhiều người Việt khác có tâm trạng như vậy và ông đã nhận trách nhiệm, đảm nhận sứ mệnh nói thay rất nhiều người dân Việt, nói lên ý chí của người dân, mong muốn của người dân về một vấn đề mà mấy tháng nay, như bị lờ đi hay như cố ý bị bỏ quên, xem nhẹ.
Trong phạm vi tọa đàm (có lẽ là nấc nhẹ, theo nhà em, nhẹ hơn hội thảo), diễn giả có thể có những câu nói, những ý nghĩ bột phát, chưa gọi là được cân nhắc kỹ. Thí dụ, tướng Lương nói, nếu để mất Tư Chính, ông sẽ dẫn đầu anh em quân đội (hay lính tráng gì đó) đến Bộ Ngoại giao (để xem ra nhẽ). Hay như những nhận xét về tướng Lương Cường, tướng Ngô Xuân Lịch cũng có thể ở khía cạnh nào đó, người nghe cảm nhận, việc tướng Lương không đánh giá cao hai vị tướng này, dễ ngộ nhận ở khía cạnh kiêu binh.
Với những điều đó, trong cái không khí mà người đời đồn thổi về “thị trường sao vạch” hiện nay (Ý nhà em muốn nói về chuyện mua quan bán tước ở mọi ngành trong nước ta, chứ chẳng riêng ở khu vực nhà binh), chuyện đó có vẻ như lại là một dẫn chứng, dẫn chứng rất hùng hồn khi một nước như nước ta với hơn chín chục triệu dân, có số tướng nhiều vào loại nhất thế giới và cũng vì thế, có số tướng phải vào lò bác Tổng cũng nhất thế giới luôn (18 vị tất cả).
Vậy là tướng Lương nói hộ dân nhà em hai điều bức xúc: 1/ Bọn giặc quấy nhiễu ngoài biên cương, biển đảo và thái độ phản ứng của dân, lòng mong mỏi của dân nhưng không có chỗ để nói, không được nói, bị cấm nói và 2/ Tình hình quan chức của nước nhà. Quan chức nước nhà hiện nay bất tài, nhu nhược, chỉ lo vun vén để gia tộc vinh hoa phú quý mà thôi.
Nhà em cũng xin có đôi nhời về phát biểu của tướng đàn anh Nguyễn Quốc Thước. Tướng Thước cho là cách nói của tướng Lương là “trái với đạo làm tướng”. Có đúng nói như tướng Lương là “trái đạo làm tướng không?” Muốn trả lời hãy dẫn lại câu nói của tướng Thước.
Trái với lời dạy của Bác về đạo làm tướng, tướng Lê Mã Lương đã có những phát ngôn hàm hồ về các sự kiện của đất nước, gây mất lòng tin với nhân dân, bởi sự phai nhạt về lý tưởng và bị kẻ xấu lợi dụng.”
Một vị tướng anh hùng, trong kháng chiến chống Mỹ được phong anh hùng ở cấp trung cấp và sơ cấp thôi, sau này được làm công tác về lịch sử, lẽ ra phải là con người trung thực với lịch sử, bảo vệ lịch sử. Thế mà lại nói một câu ngao ngán rằng: Tướng bây giờ chưa biết chiến tranh! Thế thì đồng chí muốn đất nước này tiếp tục có chiến tranh để có tướng đánh giặc à? Không có tướng đánh giặc mà quân đội vẫn vững mạnh, đất nước vẫn độc lập, giữ được chủ quyền, hòa bình, vẫn giàu mạnh tiến lên đó mới là mục tiêu của Quân đội ta.
"Tôi đồng tình với quan điểm Báo QĐND nêu về bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản. Tôi cũng rất đau lòng khi biết vừa có thông tin trên mạng xã hội (MXH) về những cán bộ phát biểu tùy tiện, có dấu hiệu kiêu ngạo, công thần, trong đó có cả một sĩ quan cấp tướng đã nghỉ hưu. Những tướng lĩnh như chúng tôi đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh nhưng chúng tôi nhận thức rằng: Những gì chúng tôi đã làm được là rất nhỏ bé đối với sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Đảng, của dân tộc. Đóng góp cho Tổ quốc là nghĩa vụ, khi đã đi làm nghĩa vụ, làm cách mạng thì không được kể công.
Phải dẫn dài và nguyên vẹn như vậy để khỏi hiểu sai ý muốn nói của nhau (ở đây là của tướng Thước)..
Phát ngôn của tướng Lương sao lại gọi là hàm hồ, gây mất lòng tin với dân khi ngược lại, nó nói được đúng lòng dân. Xin tướng Thước hiểu thêm thực chất một điều, hiện nay, “ý đảng lòng dân” không còn trùng nhau nữa. Điều này muốn chứng minh không khó bởi bao sự kiện xảy ra trong thời gian 2, 3 chục năm vừa qua. Nhiều quá nên bất kể điều gì cũng có thể dẫn chứng mà dễ nói nhất là nói về kinh tế. Những công trình kỳ vĩ trong những năm vừa qua, có sự can ngăn của giới trí thức, đều không mang lại lợi ích cho đất nước, ngược lại nó làm tổn hại quá nhiều. Con số tổn hại là bao nhiêu, chỉ 12 công trình của Bộ Công thương đã làm tiêu tán cả trăm ngàn tỉ đấy ạ.
Phát ngôn của tướng Lương sao lại gọi là mắc bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản khi ông chỉ ra những sai sót trong việc tạo ra hệ thống tướng lĩnh nước nhà. Đành rằng những ông tướng thế hệ hôm nay chưa trải qua chiến tranh nhưng cái ý tướng Lương nói có phải vậy không? Nhà em hiểu ý ông ấy nói là về trình độ của bậc làm tướng đấy ạ. Tướng nào cũng vẫn phải có oai phong và vị thế của nó chứ đừng biến mình thành “hầu tướng” hay chưa đánh đã là “bại tướng”. Làm tướng phải phân biệt bạn ra bạn, thù là thù. Kẻ thù không được nương tay, không được lẫn lộn. Cũng như Tổ quốc chỉ có một, quê hương chỉ có một mà thôi. Phải dứt khoát ạ! Cũng một ông tướng khác, tướng Cương có nói: trong từng lỗ chân long của Đặng Tiểu Bình có máu của người Việt Nam đấy ạ.
Trong toàn bộ lời nói của tướng Thước nó toát lên cái cũ kỹ. Trung thành với cái cũ trong điều kiện hôm nay là lỗi thời, là lạc hậu. Một khi uy tín của Đảng trong dân không còn, không thể bắt người ta trung với Đảng được nữa. Cái “Trung” đó là cái “Trung” của thời phong kiến, là đạo lý thần dân phải “Trung” với vua. Lẽ nào tướng Thước cứ bắt dân tộc này phải “Trung”, khi sự thối tha, be bét đầy rãy trong Đảng, nhớp nhúa đến cả cấp tối cao.
Cũng phải hỏi tướng Thước thêm, thế nào là giữ được độc lập, chủ quyền và đất nước vẫn giàu mạnh, tiến bộ. Có thật chúng ta đang giữ vững độc lập chủ quyền không? Có thật là đất nước đang giàu mạnh không? Nhà em e rằng, đó chỉ là những khẩu hiệu và lời văn ghi trong nghị quyết. Phải dám thừa nhận chúng ta có đi lên nhưng mà so với lân bang thì còn rất kém, khoảng cách bị lân bang bỏ ngày càng xa, vậy không thể nói là tiến lên được. So với lân bang, Việt Nam ta ngày càng tụt hậu. Có nhìn ra thực chất mới có thể thay đổi, cứ mơ mộng hão huyền, tự sướng với cái hôm nay hơn ngày hôm qua, chỉ làm tình hình càng ngày càng bí bết.
Nhà em ít lý luận, cứ suy bụng mình ra viết, xin trình làng ạ.


Vinh Anh-15/10/19

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét