Mùa mới
Thực ra chẳng có gì là mới.
Có chăng chỉ là sự háo hức nhất thời của bọn trẻ chưa biết nghĩ, còn sống dựa
vào bố mẹ. Người ở độ tuổi trung niên, số này hơi nhiều, cỡ từ ba chục đến gần
sáu mươi (đã đi gần hết cuộc đời sự nghiệp với buồn vui bon chen trên cõi đời)
thì vẫn mải miết cho sự nhàm chán không thể dứt bỏ, ngụp lặn với cuộc mưu sinh.
Số còn lại là số phải chấp nhận nghỉ ngơi an phận (chỉ là công chức nhà nước)
thì nhìn đời bàng bạc ánh mắt lắm, ra cái điều muôn sự đã trải, chẳng còn thích
thú nỗi gì. Đông có tới hay xuân có đến, cuộc đời vận xoay vẫn chỉ là vậy, tất
cả là vòng xoay mòn mỏi, cô đơn, lạc lõng, rền rĩ, cũ rích… Những kẻ cố tạo tìm
nụ cười đón xuân chỉ là những kẻ cố níu vớt cuộc đời, kẻ thực tâm vui với đời,
chẳng có mấy.
Vậy ra, cái mới chỉ là chu
kỳ vòng quay trái đất bước vào vòng mới. Với chúng ta, những người sống trên
trái đất, có cảm nhận được cái mới đó không? Nghe chừng khó. Nếu ai đó cảm nhận
được ngày hôm nay khác ngày hôm qua(về sự sống trên trái đất) thì e chừng lại
thành giả dối.
Cây bằng lăng trước hồ dính
với tuổi học trò vẫn khô khốc với những cành chìa ra cằn cọc với độ chục chiếc
là khô chuyển sang màu đỏ tía khá bắt mắt từ khi nào, vẫn chưa chịu lìa cành, vẫn
nhẫn nại chịu đựng các đợt gió rét và vẫn run rảy trong luồng gió xuân. Xuân về
và nhựa sống đang âm thầm chảy trong từng thớ gỗ để đem lại sự sống ngày mai? Sự
sống đó là sức sống, là sự trỗi dạy, là sự phục sinh sau một thời gian như bị
lãng quên, khi các cánh hoa tim tím bắt đầu nhạt màu thương nhớ.
Một ý nghĩ thoảng qua và
dường như có điều mâu thuẫn khó giải thích, chỉ có thể tự ngẫm và tự hiểu. Nghỉ
tết dài ngày làm cho con đường vốn chật như nêm ở Hà Nội bỗng nhiên rộng ra hay
con người như đã co lại, nhỏ bé đi. Tiếng động ngày thường đã bị hút lại, nén lại
trong các bàn tay của phù thủy. Sự ồn ào đâu đó diễn ra chốc lát hoặc có kéo
dài đôi ba tiếng cũng chỉ là những giờ phút sống hoang phí, vô ích và vô nghĩa.
Trong các cuộc vui ồn ào đó, người ta cố tạo ra tiếng ồn để cho quên đi cái ý
nghĩa chân chất, minh khôi của cuộc sống ngày thường. Cuộc sống cần sự trong
sáng, tinh khiết trong cái tình người chân thành. Chỉ có sự đam mê trong tình
yêu của tuổi trẻ là một sự tinh khôi còn có thật trên đời. Chẳng hiểu sao ý niệm
về sự chân thành ngày nay không còn đậm nét. Nhìn những bộ mặt ngoài đời, cứ cảm
thấy những bộ mặt của ngày hội hóa trang, mối liên hệ chẳng bỗng dưng mà có.
Chợt nhận ra bóng dáng nhỏ
thó, khô khốc, gầy guộc của ông già vô gia cư vẫn bất chấp tất cả, cả thời tiết,
thời gian và nhiều cấp chính quyền, vẫn cả chục năm nay định cư dưới gốc một
cây si già, đang loay hoay đốt lửa. Một sự ngậm ngùi hay là lòng trắc ẩn vốn có
lại tưởng như đã bị chôn vùi nơi sâu thẳm của tâm hồn bỗng lại lóe sáng, khi thấy
một đứa bé mang đến cho ông già tấm bánh chưng. Sự chia sẻ nào cũng ấm lòng người
nhưng sự chia sẻ từ một tâm hồn thơ ngây đáng trân trọng và quý yêu hơn nhiều.
Lòng nhân hậu phải được vun vén, nâng niu, chăm sóc từ những bước đi chập chững
mới mong có một xã hội tốt đẹp và mới có thể tạo trong đó những tấm lòng nhân hậu,
vị tha, những con người biết nghĩ “sống trong đời cần có một tấm lòng”.
Miên man lại nghĩ đến những
bà mẹ phải xa những đứa con còn non nớt như những chú chim non trong những ngày
này. Cuộc đời vẫn nhiều oan trái quá và những tấm lòng vị tha, biết rung động
theo các nỗi đau con người vẫn ít ỏi trong xã hội ta quá. Bé Phú, Tài, bé Nấm gấu…
vẫn mỏi mắt trông chờ một ánh mắt trìu mến, một vòng tay, những cái ôm ấm áp từ
những người mẹ. Nếu như chúng ta dạy dỗ lòng nhân ái, đôn hậu, biết sẻ chia những
mất mát, biết xót xa những đau khổ cho trẻ nhỏ từ ngày đầu chập chững, thì đâu
có những cảnh này.
Lang thang đi vào phố Láng
Hạ rồi nhận ra cái nhà chờ xe buýt nhanh nằm giữa phố. Sự chải chuốt của một chỗ
gọi là bến đợi của xe buýt nhanh như tạo dáng cho đồng điệu với sự tuyên truyền,
theo nhiều người đánh giá, là khá ầm ĩ. Một suy nghĩ lại lóe sáng nhanh hơn mọi
sự nhanh “ừ thì đấy là buýt nhanh, một đột phá mới của giao thông Hà Nội(vì người
đời đang luôn mong ngóng chờ đợi và ngợi ca cái mới) và cái mới nào chẳng hứng
chịu những va đập chống lại của cái cũ, thủ cựu. Thấy hình ảnh của lão phó tổng
thống Mỹ Joe Biden lóc cóc gần cả đời người đi xe lửa từ quê nhà đến nơi làm việc
bằng xe lửa Amtrak. Nói ông ấy đi xe lửa cho thấy vẻ bình dân của một quan chức
cao cấp của nước Mỹ (xin đừng
hiểu là xe lửa nước Việt mà là xe lửa Amtrak của nước Mỹ đấy ạ). Dẫu vẫn biết so sánh là thiếu sự công bằng và có phần mang ấn tượng
phản biện cũng như phản cảm, vẫn thấy lão đó bình dân, khi đập vào mắt bàn dân
thiên hạ là cảnh quan chức nhà ta tự dưng hứng chí trong một ngày xuân đẹp, kéo
nhau lên xe buýt, vi hành dịp tết.
Ở đây chỉ bình một vấn đề
về các vị quân sư đạo diễn chương trình: khi các bác giao thông la lên là xe
buýt nhanh BRT đúng giờ, đạt yêu cầu thiết kế. Vậy các bác có biết bao nhiêu
người đang chen chúc trên đường đông, đã chật hẹp, còn chật hẹp hơn và họ sẽ tốn
thêm bao nhiêu thời gian để đến được cái nơi họ cần đến. Chắc các bác không trả
lời được, các bác thua. Còn với việc đi xe buýt lượn bờ Hồ, thiết nghĩ các bác
nên dùng một chiếc xe ca du lịch hạng sang ấy đi. Xe buýt không có tuyến lượn
quanh Bờ Hồ, chỉ có xe buýt trực ở Bờ Hồ bắt người biểu tình thôi. Người biết
thấy buồn cười lắm.
Ngày xuân, cứ nao nao hình
ảnh một dáng Kiều tha thướt bên Hồ Tây sáng ngày mồng một tết. Cái đẹp con gái làm
lòng người mềm lại, làm dịu đi những nỗi niềm còn chứa chất, những băn khoăn
còn nghi ngờ . Đấy có phải là “dáng Kiều thơm” mà người Tây Tiến năm nao mơ về
Hà Nội?
Chẳng biết những gì nữa
khi đầu óc cứ mung lung đan xen giữa thực và ảo, giữa cái hiện diện nhiều bất
trắc, lắm rủi ro và cái mơ cái ước về một tương lai nặng tình nhân ái, đậm lòng
vị tha. Lại nghĩ đến Kiều, lại nghĩ đến văn hóa Việt, lại nghĩ đến mấy cái lão
Tây bên kia đại dương, bọn nó có bọn quân sư rất am hiểu văn hóa nước mình. Chẳng
thế mà mấy vị tổng và phó tổng của nó đều lảy Kiều, mà nghe đâu toàn chọn những
câu “cự phách” đẹp nhất trong hơn ba nghìn câu của Nguyễn Du. Ừ thì “Sen tàn,
cúc lại nở hoa/sầu dài ngày ngắn đây đà sang xuân” Ừ thì “Trời còn để có hôm
nay/sương tan đầu ngõ, vén mây cuối trời” cũng là chỉ về một ngày mới, một ngày
mới ấm áp khi xuân về, khi sương tan, khi mây đen đã bị ánh nắng hoặc những làn
gió xuân ấm áp thổi bạt.
Tôi nghĩ về một mùa mới,
mùa thứ năm trong cái tiết trời Hà Nội còn se se hôm nay.
Vinh Anh-1/2/17(sáng 5 tết, hội Gò, Quang
Trung đại thắng quân Thanh)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét