Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2021

Viết cho mẹ


• Xin chào tất cả mọi người, xin cám ơn tất cả về sự có mặt hôm nay. Tôi đã biết từng có tiếng vỗ tay trong một đám tang. Tôi cũng từng dự một đám tang có tiếng hát cho người đi xa. Hôm nay, tôi cũng muốn mọi người bớt đi vẻ nghiêm trang, vì sự ra đi này là một sự giải thoát
 • Viết cho mẹ. •
Vậy là mẹ đã ra đi, người con cuối cùng của dòng họ Phạm Bá Mỹ, quê ở làng Bằng Sở, Thường Tín, ngoại thành Hà Nội, người con dâu út của con ông Nguyễn Đức Ban, làng Đồng Vạn, Ứng Hòe, Ninh Giang, Hải Dương, đã ra đi. Mẹ đã được chúa cứu rỗi, mẹ đã được giải thoát, mẹ đã về với chúa của mẹ. Chúng con cầu mong mẹ sớm an lành bên chúa. Mẹ từ bỏ cõi trần những ngày rét buốt này, nhưng ngày hôm nay với chúng con, lại như thêm một ngọn gió buốt quất vào. 
Mẹ là một người đàn bà bình thường ở mọi nhẽ. Lấy chồng, đẻ con và dạy dỗ chúng nên người. Cả cuộc đời không bao giờ nghĩ đến danh vọng cho mình, chỉ nghĩ cho chồng con và âm thầm cầu nguyện cho chồng con. Sự thành công của những đứa con không ghi công lao của mẹ. Nhưng mọi sự thành công đều có dấu ấn của mẹ. Vì thế, dù những đứa con của mẹ mỗi đứa một tính, nhưng đều cố gắng bằng mọi cách theo ý của mình, làm hài lòng mẹ. Có lẽ mẹ biết điều này. Trong mọi sự mong muốn của chúng con, chắc chỉ có một điểm duy nhất giống nhau, muốn làm mẹ hài lòng những năm cuối đời. Chắc mẹ hiểu được chúng con. Mẹ đừng trách mắng chúng con về chuyện chúng con ít nói đến công lao sinh thành, nuôi dưỡng. Và chúng con hiểu, mẹ không trách cứ gì hết. Chúng con ở đây, chỉ biết thay mặt mẹ, cám ơn bạn bè người thân đã đến chia buồn. Chúng con chỉ muốn tâm sự cùng mẹ lần cuối. Những lời thật nhất, chân thành của mỗi chúng con. 
Vậy là mẹ cũng được về bên bố, người có lẽ, thông cảm và yêu chiều mẹ nhất. Dù vậy chúng con, những đứa con được mẹ sinh ra, nuôi dưỡng, trưởng thành, không thể có đứa nào thông cảm với mẹ bằng bố. Người thấu hiểu mẹ chính là bố. Chắc giờ này, bố cũng đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, để hai người về lại với nhau. Chắc mẹ sẽ có được sự chăm sóc chu đáo hơn, mẹ sẽ có những ngày vui vĩnh viễn. 
Vậy là mẹ đã đi trọn một kiếp, trọn một đời, một cuộc đời dai dẳng, mệt nhọc nhiều nỗi buồn hơn niềm vui. Vậy là mẹ đã được giải thoát. Về ở nơi thiên đàng, chắc sẽ nhiều niềm vui. Chúng con mong mẹ được như vậy. Trong thâm tâm, từ hai năm nay, chúng con muốn như vậy, mẹ không phải vì bệnh tật làm cho đau đớn, khổ sở hơn nữa. 
Cuộc sống là hữu hạn. Mọi cuộc ra đi, mọi cuộc chia ly đều để lại cho đời những nỗi nhớ thương. Với mẹ cũng vậy, mẹ rời xa cõi tạm này, đến nơi vĩnh hằng kia và để lại những nhớ thương cho những đứa con của mẹ, những đứa con, mà đứa nào mẹ cũng để lại cho những kỷ niệm, nỗi nhớ. Chúng con mong và cầu xin mẹ ra đi thanh thản, chúng con cũng mong mẹ tha thứ cho những gì chúng con không làm tròn phận sự của vai trò những đứa con với mẹ. Mẹ hãy mở rộng lòng nhân từ mà tha thứ như lời chúa hằng dạy. Chúng con hiểu mẹ. Mẹ là người ít lộ tình thương ra ngoài. Mọi tình thương` cho các con đều lặn vào trong lòng và chúng con biết, mẹ chia sẻ với các con bằng ánh mắt, vẻ mặt và những tiếng thở dài cố nuốt vào trong. Được một sự thông cảm như vậy, biết được điều đó, trong những lúc buồn bã mà chúng con gặp phải, chúng con cũng thỏa mãn. 
Bên ta luôn có mẹ. Chúng con nghĩ vậy. Một niềm tin chắc chắn, nơi chúng con về là có mẹ, mẹ lúc nào cũng chờ đón các con. Mái nhà có mẹ luôn là chỗ dựa và niềm an ủi. Còn nhớ những ngày khó khăn, con cái tứ tác vì trách nhiệm, công việc từng đứa khác nhau, nhưng mỗi lần ai về với mẹ là về bên mái ấm, về với sự chăm sóc và là những giờ phút thư thái nhất của cuộc đời. Giờ đây, thiếu vắng mẹ, chắc những giờ phút đó ít đi. Để rồi mỗi lần nhớ mẹ, có lẽ, đó là những bữa cơm đạm bạc ngày khó khăn, bố mẹ đã dành dụm để chờ chúng con, những bữa cơm nhiều tiếng cười, những bữa cơm chất chứa tình yêu và tấm lòng cha mẹ. Những bữa cơm như vậy không nhiều nhưng chúng con biết đó là những hi sinh, những chắt chiu của bố mẹ, để có được những bữa cơm đó. Những hi sinh đó rất thầm lặng, rất nhiều thầm lặng và chất chứa tình yêu, nhưng hầu như ngày đó, chẳng đứa con nào nhận ra. 
Vậy là từ nay, sẽ thiếu bóng mẹ khi trở về. Những nơi mẹ đã từng ở chỉ còn lưu lại nỗi nhớ. Nhưng những chuyện về mẹ chắc sẽ còn được nhắc đến, khi một ngày nào đó, anh em chúng con có dịp gặp nhau. 
Vậy thôi, chúng con chào mẹ, chúc mẹ lên đường nhiều niềm vui. Mẹ về bên chúa và bên bố, nhớ phù hộ cho chúng con còn trên cõi đời. 
Cầu chúa ban phúc lành cho chúng ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét