Bài ca biên giới
Những ngày đầu năm 1979, bài hát “Chiến đấu vì độc lập tự
do” của Phạm Tuyên vang lên mọi nơi, mọi lúc.
Nói thật, tôi không thích vì nó hô hào và
rất khẩu hiệu nhưng được câu mở đầu,
thời điểm đó rất vào lòng người vì nó rất thời sự, hợp hoàn cảnh:
"Tiếng súng đã vang trên bàu trời biện giới, gọi
toàn dân ta vào cuộc
chiến đấu
mới..."
Ngày đó tôi cũng còn gọi
là trẻ,
chưa vợ con, lại mới từ chiến
trường B ra, mùi thuốc
súng như vẫn còn vương, thi thoảng thấy khói lại như ngửi thấy mùi thuốc súng. Nghe tin bọn Tàu khựa tấn
công biên giới, cũng chỉ cảm thấy
sơ sơ, chắc chỉ loanh quanh vùng biên ải, tranh chấp nhau tí đất. (Hơi hợm một chút, bằng
sao được những gì mình đã trải qua!) Ra ga Hàng Cỏ, bà con biên giới kéo về nghìn
nghịt chật ních, nheo nhóc, rệu rã, mệt ỏi,
phờ phạc, mới
thấy chiến tranh đang đến. Đã quá cám
cảnh bom rơi, đạn nổ. Giật mình, lẽ nào lại đánh nhau, lại
chiến tranh! Lẽ nào lại “đường ra trận
mùa này đẹp lắm…” nữa.
Dẫu gần chục năm chiến trường, trong tưởng tượng, vẫn thấy
biên giới xa xôi lắm. Con cò lặn lội, cái cò cái vạc trong câu ca “để anh đi trảy
nước non Cao Bằng” thấy rất heo hút. Trong đầu, nghĩ về biên giới chỉ thấy"…Núi
đi trong sương lạnh/ núi đi trong mây mù/ núi đi trong gió cuốn/ núi lặng lẽ ngắm
mình thung sâu…” nghĩa là chỉ thấy xa. Xa
nhưng lại thiêng liêng, thiêng liêng đến gai người vì đó là Tổ quốc và Cao Bằng,
Lạng Sơn, Hà Giang ... không còn xa nữa. Cái hoang dại, heo hút, lạnh lùng, mây
mù, sương gió kia vẫn là Tổ quốc.
Rồi dần hiểu ra, nó là phên dậu nước nhà, nó là
của cha ông để lại, phải giữ gìn, phải bảo vệ. Kẻ nào để mất, kẻ đó đáng phải tội
chu di. Ông cha ta đã từng rõ ràng như vậy.
Vâng, biên giới cần được bảo vệ và dáng vẻ hiên
ngang của cây, vẻ đẹp của hoa mộc miên được ngợi ca. Cây gạo hiên ngang đứng
trên địa đầu Tổ quốc như đôi quân danh dự chào đoàn quân lên đường. Hoa mộc
miên tháng ba đỏ rực vẫy chào trùng trùng các đoàn quân lên bảo vệ biên cương.
Rồi hoa sim tím bạt ngàn trên các triền đồi.
Biên giới phía Bắc nước ta nhiều đồi lắm núi. Và cái màu hoang biền biệt từ cuộc
kháng chiến năm xưa lại đi vào văn chương, lại khiến bao trái tim vẫn đang tuổi
ngồi ghế nhà trường thổn thức. Có thể vì thế, biểu tượng hoa sim đã là biểu tượng
về người lính trong cuộc chiến tranh này. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ, hoa sim đó
còn như nói về thế hệ những đám trẻ trâu ngày xưa, đó là những người trẻ, những
người lính ra trận rất trẻ.
Để rồi lớp lớp những người trẻ của tôi lên đường.
Lên đường và hát vang: chúng ta là đồng đội của Lê Đình Chinh, chúng ta cùng
sát cánh với Lê Đìhh Chinh. Cuộc chiến chống Mỹ, tôi không biết mình trẻ, nhưng
cuộc chiến biên giới này, tôi nhận ra nhiều người rất trẻ, họ đã là đồng đội của
tôi và tôi đã già.
Và những khúc ca về biên giới còn vẳng đến nhói
lòng mỗi lần nghĩ về họ, mỗi lần thắp một nén nhang trên những hàng mộ chí chạy
dài lạnh lẽo, nằm nơi biên giới. Đau xót và cảm thấy có lỗi khi thấy mình chưa làm
trọn cái nghĩa tình bạn với những người đã chết.
Vậy mà đất nước này như đã quên mất các bạn rồi.
Nếu đâu đó có tổ chức kỷ niệm này nọ, cũng chỉ là sự làm dáng, đánh màu. Những
lời lẽ an ủi (không biết dùng từ nào cho xác đáng hơn) mà họ dành cho những người
đã mất, thấy sao gượng gạo, thấy sao bạc bẽo quá.
Biên ải xa xôi, vong hồn các anh vẫn chờ một sự
thành tâm đúng như phải có đối với người đã chết cho ta sống đến hôm nay.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét