Ông Nguyễn Thiện Nhân và Chuyện biểu tình
Trong số các
ông lãnh đạo nước mình, ngay từ khi ông rời thành phố cụ Hồ ra Bắc nhận nhiệm vụ,
nhìn mặt ông, đọc lý lịch ông, nghe một vài người quen trường Trỗi nói về ông,
thấy yêu hơn các ông khác. Thật đấy!
Cái dạo ông ở
Bộ dạy dỗ con trẻ, thấy ông lên tiếng bênh “Người đương thời” là thày Khoa, cũng có thêm chút cảm tình.
Nhưng rồi sự
đời không phải thế. Ông ở bộ dạy dỗ trẻ con này cũng chẳng nổi nênh gì. Chuyện
thi cử nghe đâu cũng mắc và có lẽ chính là cái dáng, không phải, mà nó là
cái tính “ậm ừ” của ông, người ta chuyển ông sang phụ trách khối đại đoàn kết.
Cứ nghĩ đoạn cuối cuộc đời của ông rồi, lại thầm tiếc cho cái giáo sư tiến sĩ,
ai lại dùng cái danh đáng cúi đầu vị nể đó, chỉ để lãnh đạo mấy ông già quá đát
chuyên trò “tát nước theo mưa”.
Nhưng không,
chẳng hiều gió xoay chiều thế nào đó, hay thời vận thay đổi, ông về lại thành
phố cụ Hồ, làm “lãnh đạo tối cao”, là người Nam nói tiếng Bắc. Chuỵên chính trường
lắm điều bất ngờ, làm dân đen chỉ biết hóng rồi bàn ở quán nước bên gốc cây.
Từ độ về
thành phố cụ Hồ, anh ít nổi hơn anh Thăng. Ngẫm ra chắc cũng do cái mác giáo
sư. Giáo sư thì phải chín chắn chứ, đạo mạo chứ và cũng phải chất phác cái cách
“Người Nam nói tiếng Bắc” chứ. (Tôi vẫn nghĩ đấy là cái chất phác của anh đấy,
tôi không chê câu nói đó như người đời họ chê, nhưng cũng có thấy chút mị dân
trong đó. Nhưng nhân vô thập toàn, anh
Nhân nhỉ).
Hôm nay đọc
trên mạng, thấy anh hứa với BCT, Sài Gòn từ nay sẽ không có biểu tình, thấy sao
sao ấy. Một người vốn “đạo mạo” như anh lại ăn nói hồ đồ thế ư? Cứ như cách nói
của anh trong cái ngày sắp sửa kỷ niệm tháng tư, thì thấy anh hiểu cái nghĩa biểu
tình đơn giản quá. Người ta nói đó là quyền hiến định cho mỗi con người. Nghe
cao sang quá. Tôi hiểu nghĩa đen của nó thế này này: Có phải anh sợ nếu cho biểu
tình sẽ mất đảng và mất chế độ và có nghĩa là mất cái ghế anh ngồi, cái ghế mà
anh chắc cũng lao tâm khổ tứ mới đạt được và với sự kiện sức khỏe với tuổi tác
của bác Tổng hiện nay, chắc là anh còn mong có ghế khác cao hơn? Phải không
anh? Nhưng tôi nghĩ về điều này nhiều hơn. Đấy là cái tâm con người, đặc biệt
cái tâm của một trí thức, như những ngày đầu anh ra Hà Nội nhậm chức ấy. Câu trả
lời của anh làm tôi thất vọng quá. Trong anh đâu còn cái tâm sáng của người trí
thức.
Tôi nghĩ đến bọn Tàu nơi biên cương và ngoài hải đảo. Dân chúng xuống đường biểu tình từ ngày ấy vì chính sự đểu giả của bọn tàu bọn Tàu nơi biên cương hải đảo đấy. Rồi từ đó, ý thức con người lớn dần, như cách nói lớp già chúng tôi là, dân đã sáng mắt ra. Để đạt được sự giữ gìn toàn vẹn bờ cõi, sau bao nhiêu nhún nhường với “thằng giặc bốn tốt” một cách vô lối, người dân chỉ còn cách xuống đường biểu lộ thái độ để chính uyền hiểu rõ lòng dân. Từ đó mới có chuyện ông cựu thủ tướng nói về làm luật biểu tình và cái luật đó cứ được Quốc hội của nhân dân ta nâng lên đặt xuống mãi.
Tôi nghĩ đến bọn Tàu nơi biên cương và ngoài hải đảo. Dân chúng xuống đường biểu tình từ ngày ấy vì chính sự đểu giả của bọn tàu bọn Tàu nơi biên cương hải đảo đấy. Rồi từ đó, ý thức con người lớn dần, như cách nói lớp già chúng tôi là, dân đã sáng mắt ra. Để đạt được sự giữ gìn toàn vẹn bờ cõi, sau bao nhiêu nhún nhường với “thằng giặc bốn tốt” một cách vô lối, người dân chỉ còn cách xuống đường biểu lộ thái độ để chính uyền hiểu rõ lòng dân. Từ đó mới có chuyện ông cựu thủ tướng nói về làm luật biểu tình và cái luật đó cứ được Quốc hội của nhân dân ta nâng lên đặt xuống mãi.
Anh Nhân biết
vì sao không? Vì các anh hiểu sai cái nghĩa của từ “Biểu tình” rồi và một cái
“vì” nữa, các anh không bao giờ vì dân.
Lời hứa của anh, rằng Sài Gòn sẽ không có biểu tình nữa và bị rút xuống là một
cái hớ, một câu nói thiếu chín chắn của anh đấy.
Bộ mặt trí
thức của anh với tôi bị rơi mất rồi. Thôi cũng là để tôi hiểu về con người hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét