Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019



Viết cho cháu Phương
Thế là đã 8 năm từ ngày biết Phương. Vậy mà sao hôm qua, tôi lại nói Phương vẫn như ngày xưa, ngày xưa cách đây 8 năm ấy. Cái ngày tôi chập chững xuống đường, được hòa vào dòng thác người ngày đó đấu tranh đòi chủ quyền biển đảo.
Phương luôn hiên ngang dẫn đầu đoàn biểu tình và quàng bên người lá cờ với nắm đấm mạnh mẽ giơ cao khi hô khẩu hiệu đòi lại chủ quyền biển đảo trong hơn chục cuộc biểu tình năm 2011 của mùa hè đỏ lửa năm đó. Cũng vẫn Phương thay mặt tất cả những người xuống đường và nhân dân, đọc lời Tuyên cáo chống bọn xâm lược trên thềm nhà hát lớn.
Và rất nhiều cuộc xuống đường khác trong những năm tiếp theo, hình ảnh Phương luôn để lại trong tôi ấn tượng, tuổi trẻ có thể làm được mọi việc, sức mạnh và sự tồn vong của dân tộc chính phải dựa vào lớp trẻ. Phải nói thật,  đến đó, hòa vào nó, mới thấy tin tưởng ở lớp người có thể đổi thay đất nước. Chẳng ai ngoài tuổi trẻ.
Ngay cả trong trại cải tạo nhân phẩm Lộc Hà, để lôi được Phương đi (Phương là đối tượng đầu tiên an ninh muốn tách khỏi đoàn người bị bắt) cũng cần cả chục an ninh to lớn mới khênh đi được và sau đó, Phương có chỉ cho tôi bàn tay bị an ninh đè ra bắt điểm chỉ.
Những hình ảnh đó lưu lại trong con mắt luôn nghiền ngẫm sự đời như tôi và tôi cảm phục lớp trẻ như Phương.
Những ngày đến Bờ Hồ hay chân tượng đài Lý Thái Tổ để gặp nhau, chuyền cho nhau ngọn lửa đấu tranh thưa thớt dần. Do rất nhiều hoàn cảnh, đặc biệt những người trẻ như Phương, luôn bị gây khó dễ trong cuộc sống thì cuộc mưu sinh để duy trì lòng nhiệt huyết khó khăn hơn nhiều. Những người xuống đường đều biết mỗi lần xuống đường là một trận chiến với bản thân và không biết số phận tiếp theo sẽ ra sao. Máu đã đổ trên đầu Lã Dũng, Chí Tuyến, Trương Dũng… chứng tỏ cuộc chiến đấu này kéo theo biết bao nhiêu điều bất trắc, khó lường và làm người đấu tranh, phải vượt tất cả (ngay cả thân nữ nhi yếu đuối Thúy Hạnh, cũng đã từng bị đánh chảy máu trên đường bắt về đồn công an.)
Có thể vì những điều đó, để hôm qua, đám cưới Phương chính là điểm tụ họp những gương mặt mà tôi quen biết. Tôi chưa khi nào chờ đi đám cưới nào với niềm vui hân hoan đó. Tôi biết nơi đây sẽ hội tụ đủ các người mà tôi yêu quý suốt 8 năm qua. Có thể nói, những cuộc đấu tranh vì môi trường, chống chặt cây xanh hay phản đối chất thải từ nhà máy Fomosa, đã gắn kết khối người này với nhau và cuộc gặp gỡ trong đám cưới Phương, cho tôi cảm giác hạnh phúc.
Tiếng hô Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam trong đám cưới gợi lại cho tôi ngày xuống đường năm xưa quá, lại thấy nhiệt huyết tuổi trẻ chảy trong con tim.

Chúc mừng hạnh phúc của Phương-Hường. Chúc sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, những người bạn của tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét