Hồ Gươm mù sương
Sáng nay tất tưởi chào thằng cháu tự nhiên
nổi chứng cứ bắt ông bế, không cho sang cụ. Tiếp theo sang thăm mẹ, cho bà uống
được hộp sữa rồi phóng ngay ra bờ hồ, chiến trường quen thuộc, nói theo cách
lính, từ mùa hè 2011.
Cảnh đầu tiên đập vào mắt thấy rất rõ ràng
là cụ Lý bị bao vây ba bề bằng xe máy và xe ôt-tô, kín mít, không thừa một chỗ
để xe khác ó thể đỗ được. Thậm chí đoạn phố Lê Lai, nơi giáp với Đinh Tiên
Hoàng, ô-tô còn đỗ hàng hai dưới lòng đường. Trên hè phố là xe máy, dưới lòng
đường là ô-tô các loại, đếm được ba chiếc xe tải của công an, loại gắn loa, gắn
bảng đỏ chữ vàng yêu cầu người dân giữ gìn an ninh trật tự, một cái xe cứu hỏa,
một số xe tải nhỏ trên thùng có các chú cảnh sát chìm nổi ngồi với chiếc điện
thoại. Phía đường Lê Thạch còn một dãy ki-ốt chưa hoàn thiện hoặc đã làm xong
nhiệm vụ của nó. Mặt chính phố Đinh Tiên Hoàng, nơi tầm mắt cụ Lý nhìn ra,
không có xe đậu, chỉ toàn sắc phục công an và dân phòng. Như những lần có chuyện
ở Hồ Gươm, bên kia đường, sát bờ hồ, các ghế đá đều có người ngồi chơi điện thoại.
Sao mà rỗi hơi thế, trẻ con chỉ cho nó một lần cũng biết các chú là ai.
Chao ôi đất nước tôi!
Có thằng cháu mới quen ở Hạ Long, năm ngoái
hắn lặn lội lên Hà Nội để được tham gia biểu tình chống luật đặc khu mà không
thành, nói (đại ý): Tầm nhìn của cụ Lý nơi này thiếu phóng khoáng. Hôm đó mình
không để ý. Hôm nay, ngồi bên bờ hồ, thấy nó có lý. Chẳng hiểu thời tiết năm
nay thế nào, cái nhìn mờ nhân ảnh lắm, phía xa giữa hồ, thấy tháp rùa giờ này vẫn
bảng lảng sương. Ẩm ướt khiến lòng bứt rứt.
Thôi thì tự an ủi, Hồ Gươm mù sương, Hà Nội
cũng ngập trong sương nhưng mong rằng đừng mất tầm nhìn. Mong lắm. Lẩm bẩm
trong mồm câu gì mà mình cũng không rõ, chỉ biết chắc một điều, mong sự linh
thiêng các chiến sĩ ngã xuống ở Gạc Ma 31 năm trước quần tụ nơi đây. Chúng tôi
từng người vẫn nhớ các anh. Tổ quốc không quên các anh!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét