Hoang vu Chuyện bắt đầu từ khi lão Rô-bin-sơn xứ Việt thời hiện đại, nay đã ngoài năm mươi tuổi đời, ngồi trên chiếu rượu từ tầm trưa, mặt trời gần đứng bóng, thời tiết rất oi bức sau những cơn gió dữ dội hỏi thăm của biển cả đêm qua. Lão đang tiếp người khách từ biển cả. Chẳng mấy khi ông chủ hoang đảo có khách, mà lại là khách đặc biệt, những người cũng ưa mạo hiểm và có quan điểm khá đồng cảm về môi trường sinh sống. Tại sao lại dạt được vào đây? Số phận kỳ diệu thật, riêng với hắn, còn là may mắn. Không nhanh dạt vào thì làm mồi cho cá biển rồi. Hắn nhớ và rùng mình, chiếc “du thuyền” què quặt mà hắn mượn được cứ nhảy lên chao đảo như động kinh qua từng con gió. Chẳng hiểu sao, trong gió và ánh sáng của giông sét đó, hắn nhớ đến ông bạn, có biệt danh là “sói biển”. Ông bạn và hắn từng đưa nhau, cũng tầm giữa trưa hè nóng rãy, lặng gió như hôm nay, ra một cái vịnh đẹp nổi tiếng để câu cá. Cái vịnh đó đẹp thế nào, hắn chẳng nhận ra, chỉ nghe người đời nói là đẹp. Thằng cha có biệt danh sói biển kia, suốt buổi câu, im lặng ngồi trên thuyền, phơi tấm thân trần dưới nắng, chỉ chụp trên đầu cái mũ, che hết phần mặt mũi như con sói, đang độ sậm lại như màu mận chín. Hắn nghĩ đến lão bạn cũ nơi xa vời và ước sao lúc này, hắn cũng là sói biển. Sói biển sẽ chống trả lại được với giông bão, chứ cứ như hắn, có mà một con sóng là chìm nghỉm mất tăm ngay. Lão Rô-bin-sơn gặp hắn khi thần kinh hắn đã gần như tê liệt, co ro cho người nhỏ lại, quấn quanh mình chiếc bạt để che những con gió đêm, đợi sáng, chiếc du thuyền ọp ẹp đã tan tác, trơ khung gỗ, cắm một đầu cách bờ hơn chục mét. Hắn đã ôm chiếc phao vào được bờ và đang nhắm mắt nghĩ lại chuyện vừa xảy ra. Ồ, sao mà sự đời tuyệt vời như vậy lại xảy ra với hắn, y như ngày xưa, mấy chục năm rồi nhỉ… cái hôm nào đó ở heo hút Trường Sơn, gần một ngày lạc rừng, đến gần chiều tối, hắn gặp các nàng tiên nữ, nàng nào cũng có đôi mắt thánh thiện và có giọng nói trong veo, hát những bài thánh ca êm dịu như lời ru. Với hắn, chất giọng và giai điệu đó rất ngọt ngào, ngọt như những lời ru của mẹ, của bà. Hồi đó hắn chưa biết yêu, nên không biết trên đời còn có những giọng ấm áp ngọt ngào hơn. Hắn cứ tự hỏi, có phải vì hắn, sắp chết vớ được cọc, nên hắn cứ thấy đeo đẳng mãi những giọng ca ngọt ngào êm ái đó. Nhưng có lẽ, hắn tự giấu mình, cố lừa mình, hắn nhớ một đôi mắt thánh thiện. Chính đôi mắt đó chứ không phải là những bài thánh ca, sáng chiều đều đặn vang lên giữa rừng già, làm hắn nhớ. Lão Rô đưa hắn lên đảo. Bước dò dẫm từng bước trong đêm đảo, với những bước chân có điểm dựa vững chắc, hắn vẫn chưa thôi chờn chợn những giây phút sóng gió vừa qua. Trong đêm tối, hắn hình dung khi mỗi bước chân qua từng mỏm đá nhọn, trơn ướt, án ngữ đường đi trong tiếng thở phì phò và những lần cùng chiếc “du thuyền” ọp ẹp dập dình trên đầu con sóng, vẫn chưa hết nỗi hoảng loạn và vỡ oà nỗi mừng gặp được người cứu giúp. Mà cũng chẳng hiểu sao, hắn nghĩ cái người cứu giúp hắn đó lại là Rô-bin-sơn, phải là Rô-bin-sơn. Hắn đã kịp nhớ khi hắn ngồi quấn tấm bạt, núp gió, nơi hắn định đến còn rất hoang vu và hắn muốn khám phá. Và hắn đã bắt đầu khám phá sự hoang vu của hoang đảo ngoài mọi dự kiến ban đầu. ***** Lão Rô kém hắn đến chục tuổi, thoáng nhìn về dáng, thấy ngang ngang nhau. Nhưng kỹ ra, nhận ra ngay lão Rô phong trần, dầu giãi, sương gió, cứng cỏi hơn. Vậy là hắn chỉ được cái mẽ ngoài. Bất chợt gặp lại cái dáng phong trần, sương gió đó, hắn nghĩ về ông bạn sói biển. Lão Rô này cũng dạng sói biển, thậm chí trong lão ta, có cả máu sói rừng. Hắn nghĩ và mong sẽ được kết bạn với lão Rô. Chẳng hiểu sao, với những con người có số phận trầm luân, bôn ba, hắn luôn ngưỡng mộ, hắn luôn cảm thấy yếu ớt, nhỏ bé trước những con người đó. Có phải, cuộc đời của hắn luôn gặp sự may mắn? Vậy là trưa sau đó, nhân cái vụ phát hiện và cứu được hắn, lão Rô biết ý định chuyến đi mạo hiểm của hắn, bèn mời lão ở lại tiếp tục chương trình khám phá, đợi sóng yên bể lặng và tinh thần ổn định, lão sẽ đưa hắn trả lại cho thế giới văn minh của hắn. Lão Rô nói, lão thật sự không thích nhòm ngó, quan hệ gì với cái xã hội đó nữa, một xã hội tự phong cho mình danh hiệu văn minh nhưng lại chất chứa đầy rẫy những bẩn thỉu, xấu xa và lão, tuy lão như đã tình nguyện, tự biến mình thành con người, khác với những con người trong cái xã hội bẩn thỉu, tàn ác đó, nhưng xã hội loài người vẫn có những mối liên hệ nhằng nhợ ràng buộc nhau. Lão muốn mọi con người trở nên trong suốt, trong suốt như không thể gì có thể trong suốt hơn. Nhưng lão biết, đó chỉ là mong ước, đào đâu ra trên trái đất những con người như vậy. Hoạ chăng, chỉ con người nguyên thuỷ mới trong suốt được như thế. Rồi lão nói với hắn, chẳng bao giờ con người có thể vượt qua ngưỡng mà nó tạo ra, vì con người yếu đuối lắm, nhất là khi cuộc sống vẫn bị trói chặt bởi những ràng buộc, tưởng như vô hình nhưng lại vô cũng chặt chẽ. Con người luôn tự huyễn hoặc mình và lừa dối nhau. Con người là sản phẩm của một sự lệ thuộc vào thiên nhiên và cả vào chính những gì họ tìm ra, phát minh ra. Chính vì thế, con người thể hiện rất rõ sự yếu đuối. Con người rất khó thoát bởi chính vòng xoáy đời mình. Hắn chưa bao giờ nghĩ trong thế giới văn minh mà hắn đang sống, bên cạnh bao nhiêu điều cả hấp dẫn lẫn phù du, vẫn có nhưng con người, chưa xa lắm, lại là như một người nguyên thuỷ, tách hẳn những tiện nghi cuộc đời do văn minh phát triển, để tình nguyện sống trong cái lạc hậu tăm tối ngày xưa. Hắn không thể nghĩ đến có những thân phận như lão Rô, ân nhân của hắn. Lão luôn xoay sở trong ý nghĩ, làm thế nào để có thể làm một con người trong sạch và thế nào là một con người trong sạch? Thanh xuân của lão Rô như rất nhiều thanh xuân khác ngày đó đụng phải cuộc chiến chẳng ai muốn, đó là cuộc chiến đằng đẵng ba chục năm trường, lấy đi rất nhiều nước mắt và máu xương của dân tộc. Nhà lão Rô cũng nằm trong vô số các gia đình mất nhiều nước mắt và máu xương. Lão nuôi trong mình sự phản kháng cái trật tự xã hội văn minh thiết lập và cố duy trì. Lão ngán ngẩm, im lặng một thời gian dài, hay ho gì mà cố công bảo vệ nó. Lão như trăm nghìn vạn mớ thanh niên trẻ trai thời đó Hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp sĩ quan thông tin, được phân về vùng biển. Thông tin được ví như mạch máu trong cơ thể người. Đâu cũng cần thông tin nhưng với một tỉnh biên giới nhiều, heo hút và giáp ranh với kẻ thù luôn muốn gây thù oán hận, biên giới biển rất cần cán bộ có trình độ. Lão Rô ngày ấy đáp ứng mọi yêu cầu và được địa phương xin về, phân làm xã đội trưởng. Khẩu hiệu “mỗi người dân là một chiến sĩ” còn nặng nề lắm. Tuổi trẻ lão Rô sôi nổi, năng nổ trong công tác. Lão nhận nhiệm vụ và dấn thân cống hiến như mọi người trẻ ngày đó. Ngày đó, những người trẻ chỉ nghĩ nhiều đến cống hiến và hi sinh, ít nghĩ đến hưởng thụ. Lớp trẻ ngày đó đáng yêu và cũng đáng thương. Đáng yêu ở sự tinh khôi, đáng thương vì hầu như chỉ biết vâng lời, những khác biệt sẽ đuược coi như là làm xấu xã hội đang vô cùng tốt đẹp. Lão Rô trẻ trung, phong độ ra đảo với tâm hồn tràn đầy yêu thương và cũng sẵn sàng hứng chịu mọi bão táp, phong ba của biển đời. Dưới sự lãnh đạo của một sĩ quan được học hành, an ninh xã đảo rất tốt. Thuộc cấp của xã đội trưởng đa phần đều là các cô gái thanh xuân, trai tráng vẹn nguyên hầu như nhập ngũ cả, đất nước như vẫn còn trong tình trạng chiến tranh, việc duy trì an ninh vùng biên cần rất nhiều nhân lực. Trai tráng có những tổn thương bên trong hay bên ngoài thân thể vì chiến tranh thời gian trước, cũng lác đác về. Trong vòng vây các cô gái mơn mởn, thơm ngát như những bông hoa rừng đó, lão Rô phải lòng một đôi mắt đen huyền ảo. Hồn lão sa vào đôi mắt đen đó và nên vợ nên chồng. Nhưng cuộc sống luôn có giông bão. Giông bão tôi luyện con người, cũng nhiều khi làm u uất, tan nát lòng người. Lão vẫn là sĩ quan và ở đâu đó quyết định chuyển lão vào Nam nhận nhiệm vụ mới. Lão biết tin cùng với tin cô gái mắt đen huyền ảo có thai. Biết lão có hoạt động ở vùng biển, người ta chuyển lão đến một vùng biển phía Nam. Tin chắc như vậy là sự bố trí hợp lí. Vợ lão Rô, trải mấy chục năm phôi pha, bám biển và gánh vác mọi công việc cùng lão, dẫu vậy bây giờ, đôi mắt vẫn đen và thăm thẳm như nước biển, nhẹ nhàng chen vào câu chuyện: “Ngày đó em tủi lắm. Mói sinh con thì chồng vác ba lô đi. Thấy anh ấy đi nhẹ nhàng, càng tủi. Em nghĩ, sao mình bỗng dưng nhẹ bỗng với anh ấy thế; sao anh không biết trình bày “hoàn cảnh” của mình với cấp trên một tiếng… biết đâu người ta thông cảm… Anh ấy hình như cũng biết ý của em, nên bước chân ra đi càng có vẻ kiên quyết, không ngoái lại… Làm vợ lính thời nào cũng khổ… Vậy mà ngày yêu nhau, khi ngồi trước biển, anh ấy thề sống thề chết, thề với ông trăng sáng như mắt em trên trời, thề với nước biển sâu thẳm như đôi mắt em đây, sẽ không bao giờ bỏ em…”. Lão Rô chõ lại: “Vậy không đúng à? Thề không bỏ là không bỏ còn gì nữa. Con gái biển yêu mãnh liệt và tình cảm dào dạt như sóng cuộn, bám như đỉa, vẫn cứ về đấy thôi…” Lão quay lại nói nhỏ với hắn và các ông bạn cùng mâm, đôi người đã phừng phừng: “Em đây tuy vậy nhưng mà con gái cũng nhiều đứa mê phết đấy, đã nói là có vợ có con rồi mà vẫn không tin, vẫn bám…” Rồi thì thành phố biển đầy triển vọng, những cô nàng có tình cảm như sóng cuộn, đầy hứa hẹn, không giữ được lão thật, lão nhớ đến phát cuồng đôi mắt đen thăm thẳm và tiếng khóc của đứa con gái còn chưa bén hơi cha. Đêm đêm, lão huướng hồn mình về phương Bắc, không nghe thấy sóng biển ở bên, không thấy nhịp thở dồn dập, sôi nổi của một thành phố trẻ đang lớn. Lão chỉ nghe thấy tiếng sóng thì thầm, nhẹ êm, rì rào va vào vách đá, gần chỗ lão hay ngồi cùng cô dân quân. Cô dân quân mỗi lần ra với lão là lão thấy thơm nức hương rừng bay lẫn trong gió biển. Một trong những lần như vậy, lão nhận ra, rừng và biển gắn bó với nhau như sự tích mẹ Âu Cơ và số phận đã đưa ta về đây. Ta vốn là con của biển và rừng. Lão nghĩ và hít một hơi thật dài, tất cả hương rừng, hương biển từ cô dân quân ngồi bên quấn hết vào lồng ngực trai trẻ. Lão không thể nào quên được nữa. Lão như đã bị ngấm bùa ngải cho mê hoặc. Hắn dỏng tai nghe chuyện bên mâm các bà vợ: “Anh ấy viết thư, nói chuyện các cô gái theo anh. Em chỉ biết ôm con khóc. Thương mình, thương con. Trong bụng em nghĩ, nếu anh vui với người mới, em chẳng giữ nổi anh, anh cứ vui đi. Em sẽ nuôi con và chỉ mong, khi con lớn, em lấy chồng cho nó và anh nhớ về dự đám cưới con, để chứng minh con nó có một người cha. Em chỉ yêu cầu vậy thôi. Ôi, hắn bỗng nhận ra, thấy trong hương rừng quyện gió biển hôm nay, có mùi thơm lẫn “mùi thương” nức nở, hạnh phúc đẹp như cổ tích của hai trái tim mà vợ chồng chúa đảo có được thật đáng kiêu hãnh. Hòn đảo xa xôi heo hút này sao lại có mối tình chung thuỷ đẹp như vậy. Cái đẹp của thuở hồng hoang, của thời biển không có sóng, cái thời mặt trời không lặn và mặt trăng cứ vằng vặc tỏ, sao trời cứ nhấp nháy… Cái thời mà người ta nghe được và hiểu được tiếng nói của chim muông, cây cỏ. Có một thời con người trong sáng và tâm hồn thơm ngát như vậy. Cái thời con người chỉ sống và yêu. Thời đó đâu đã xa! ***** Lão Rô kể chuyện đời của lão. Chuyện của lão là chuyện rừng, chuyện biển. Chuyện lão không những là một thiên ký sự li kỳ nhiều tập mà còn chất chứa những tiếng lòng lãng mạn, tiếng lòng đó, khi đời thực nhọc nhằn, khi du dương huyền ảo. Nhưng hơn cả là tiếng ngân nga của tình yêu. Tiếng ngân đó sâu sắc, đậm đà và rất êm ả con người. Hắn nghe với sự khao khát và cả ước vọng lẫn thèm muốn. Hắn cũng luôn liên hệ vào tình cảnh hắn, nếu rơi vào hắn, hắn sẽ giải quyết thế nào. Lão Rô: “Vợ em đây là một nhân chứng cho sự quyết tâm. Chúng em ra đây như An Tiêm thời vua Hùng, cô đơn, hoang vu, hiu hắt, biệt lập, xa vời với tất cả. Thế giới là gì? Thế giới chỉ có em và vợ cùng đứa con gái lẫm chẫm. Nó là thiên thần, là nguồn vui, nguồn sức mạnh để vợ chồng em vươn lên. Những ngày đầu tiên đương đầu với biển cả. Nhìn ra ngoài biển sâu thấy trống trải mịt mù thăm thẳm lắm. Ngước lên trên là rừng, rậm rạp đầy hiểm nguy rình rập. Ôi chao, rừng, biển, đâu cũng thấy hiểm nguy, đâu cũng huyền bí, đầy những thử thách chờ đợi. Ở với biển ngày mưa bão mới thấy con người bé nhỏ trước mênh mông bao la, cũng nhận rõ hơn sự tàn phá dữ dội, kinh khủng của biển cả. Chẳng gì có thể tồn tại trước những vô vàn con sóng nối tiếp nhau ùa vào và nhận ra, trước siêu nhiên, trước những năng lượng như vô cùng vô tận, chúng ta chỉ là giọt nước, một giọt nước nhỏ nhoi của biển cả. Nhận ra điều đó, mới thấy sức mạnh của biển và biển thật vô cùng vĩ đại cũng vô cùng huyền bí cả với sự diệu kỳ đúng nghĩa. Với rừng rậm nhiệt đới trên đảo, lão Rô nói với hắn, rừng như quen thuộc hơn. Hắn hỏi: Rừng rậm là gì? Rừng rậm thường xuất hiện trên tất cả các vùng đất mà con người sinh sống và cũng tuỳ nơi, tuỳ chỗ, rừng có thể kết hợp nhiều cách để duy trì sự sống cho con người, nếu con người am hiểu và gắn bó với rừng, thì, rừng luôn là ngôi nhà thân yêu. Các loại thảm thực vật, các loại đất, các loại động vật hoang dã… sẽ được thuần hoá. Tất cả các hệ sinh vật, đất đai đó, tạo thành khu vực để con người sinh sống. Những ngày đầu, lão Rô cùng gia đình sống nhờ rừng. Từ rừng, có thể tìm ra nhiều báu vật chứ đâu chỉ mấy thứ cây lá, củ rừng và mấy con hươu, con nai. Hắn nghe lão nói mà nghĩ, mà cảm như lão này y như một vị giáo sư, một nhà nghiên cứu cây cỏ, một nhà lâm học hay động vật học. Lão thuộc rừng đất của lão, vùng đảo lão làm chủ như thuộc bàn tay lão vậy. Hắn tròn mồm nghe nghe lão Rô thuyết trình. Đến chuyện đời thường, chuyện đời thường như hắn hiểu là chuyện gia đình, lão Rô kể chuyện lão chăm vợ đẻ cũng như chuyện lão kể lão nuôi lợn rừng đẻ, tất cả sao nó cứ hao hao cái cảnh xa xưa của thuở hồng hoang, sơ khai nguyên thuỷ. Hắn nghe và hắn thèm cái sự phiêu lưu kỳ lạ đó. Thèm nhưng mà sợ vì hắn biết rõ hắn, hắn không đủ nghị lực và ý chí như lão Rô. Đầu tiên là chăm lợn. Lão thuần hoá đàn lợn rừng bằng cám bã như quê nhà vẫn nuôi, có pha chút rừng núi, biển đảo. Lão nói, đến giờ, cho chúng nó ăn vừa đủ, có thể hơi thiêu thiếu, để nó vừa phải kiếm ăn, vừa phải nhớ cái nơi nó phải về, không hoang dại vào sâu núi rừng. Để nó quá hoang dại là mất. Vậy là từ vài con giống, bây giờ lão có bao nhiêu đàn, không thèm rõ nữa. Lão bảo khi lợn đẻ, nó vào đâu đó trong rừng, một tuần sau, thậm chí, một tháng sau, chúng dẫn diệu kéo nhau về nhà, ra mắt ông chủ, kèm theo khi sáu, bảy con, khi chục con lắt nhắt ỉn ỉn, í ới, như nũng nịu đòi ăn. Bọn nhỏ luẩn quẩn bám vú mẹ. Cảnh đó chính là sự hoang vu nơi lão ở. Hoang vu mà tinh khiết. Đó là sự tinh khiết sạch sẽ, sạch sẽ đến tinh khiết cả những con vật lão nuôi. Những con vật lão nuôi cũng có cái tinh khiết hoang sơ của núi rừng và biển đảo. Lão nuôi vợ đẻ đứa sau kỳ công hơn. Thực ra đứa đầu lão phải ở xa, không có điều kiện chăm sóc. Bù vào đứa sau, vợ lão được tẩm bổ trăm rưởi con gà. Nghe mà sợ vì cái sự chăm vợ của lão. Làm thế nào để vợ xơi được trăm rưởi con mới là kỳ công. Lão bảo đấy là bí mật của tình yêu. Ăn như vậy, để đến giờ, vợ lão nhìn thấy gà là dửng dừng dưng. Chẳng hiểu có nơi nào có người chồng như thế. Cách yêu vợ, chăm vợ như vậy xem ra cũng rất hoang vu. Những hắn muốn biết cái bí mật để vợ lão xơi hết. Lão bảo, bác cứ ở đây. Có tình cảm với chốn này, em sẽ kể bí mật cho bác. Bởi đấy là chuyện tình yêu nên nó “ tế nhị”. Ừ, cái từ “tế nhị” nó giúp người ta đỡ phải giải thích lòng vòng. Nhưng biển với lão lãng mạn hơn, đẹp đẽ hơn. Lão kể lão lấy rừng nuôi biển. Bao nhiêu thu hoạch nhờ rừng, lão dùng để nuôi thuỷ sản. Rồi biển nuốt hết mọi hy vọng của lão. Lão vấp ngã và kiên cường đứng dậy. Vợ lão công nhận, những lúc như vậy, lão luôn tỏ ra là người kiên quyết nhất. Mọi gây dựng lại bao giờ cũng có nguồn gốc từ thất bại, từ đau khổ, nhưng lão vượt qua. Nhưng biển đền bù cho lão cũng nhiều. Có những lần, lão nói, không biết bao nhiêu là cá vào lưới của lão. Phải nhờ đến bạn chài xung quanh giúp mới tiêu thụ hết. Cả tấn cá mà chỉ có hai vợ chồng thì biết xoay sở thế nào. Cũng có cả những lần, những con cá quý chui vào lưới của lão, lão bán đi với cái giá chỉ bằng nửa giá trị. Và lão cười, chẳng sao, biển sẽ bù cho mình cái khác. Đấy cũng là sự trong veo tinh khôi. Tiền rừng, bạc bể là vậy. Lão sống với sự giàu có từ thiên nhiên, của biển và rừng ban tặng. Ai cũng có quyền lựa chọn cuộc sống cho mình, nhưng không phải ai cũng biết gây dựng và giữ gìn cuộc sống mà mình đã lựa chọn. Tự dưng hắn triết lí! Nhưng hơn cả, điều này sau lão mới tâm sự với hắn, khi lão biết hắn cũng đã có một kỷ niệm không quên với đôi mắt của một con chiên, yêu chúa cũng như yêu hắn với tấm lòng và trái tim của một trinh nữ. Một mối tình đẹp cũng rất nguyên khôi. Lão Rô kể chuyện về những đêm sáng trăng. Chỉ ở đây, nơi hoang vu này, mới thấy đủ vẻ đẹp mê hoặc của trăng. Trăng là chị Hằng trong mắt tuổi thơ, chị Hằng đẹp, đẹp đến độ nào, chẳng ai có thể biết, ngoài lão. Chúng em luôn có những niềm vui bất tận dưới ánh trăng vằng vặc của biển. Chị Hằng chính là vợ lão, cô dân quân ấy đ ã khóc tức tưởi không biết bao nhiêu đêm, khi biết tin những cô gái ở một vùng biển xa mê hoặc lão, muốn lão ở lại. Lão thủ thỉ với hắn: “Nhiều đêm, rất nhiều đêm trăng đã qua, nhưng cứ mỗi đêm trăng xuất hiện với thứ ánh sáng vằng vặc kỳ diệu là đều có chị Hằng. Ngắm chị Hằng tắm trăng biển đẹp mê li….” Hắn ngơ ngác, chị Hằng? Ừ, chị Hằng, chứ sao nữa, chị Hằng… mê li, tuyệt diệu… Đấy, cái mà em được hưởng. Là được ngắm chị Hằng tắm trăng… Các anh không bao giờ có những giây phút tuyệt vời và hạnh phúc như vậy… Chị Hằng luôn bên em, bằng xương, bằng thịt, bằng những gì vô cùng gần gũi mà chỉ có hoà với thiên nhiên mới có thể nhận ra, khám phá ra điều đó, con người có thể quên đi hết thảy, vứt bỏ hết thảy… Tiên cảnh ư, thiên đàng ư, bồng lai ư… tất cả đều là do con người tưởng tượng ra…tưởng tượng hết… Còn đây là thật, chốn này là thật… thiên đường của chúng em là có thật, thật trăm phần trăm… chẳng hạnh phúc nào bằng, chẳng cuộc sống nào tuyệt vời hơn… Hồng hoang là gì? Hồng hoang là thế đấy! Lão cầm cốc rượu, liếc mắt về phía cô vợ đã bao năm sát cánh cùng lão. Lão trông gân guốc, góc cạnh, chân tay như quánh lại, săn chắc như giây chão, buộc chặt, gắn kết mọi thứ mà lão muốn. Hắn nhận ra, lão buộc chặt cô vợ bằng sự si mê của tình yêu và bằng ý chí, mà, nếu ai không trải qua thử thách, chẳng thể đánh giá nổi mình. Ở lão hội đủ tất cả, chung thuỷ là điều người đàn bà cần, ý chí quyết tâm là điều người đàn bà cần, làm một bờ vai mạnh mẽ, làm chỗ dựa trong mọi hoàn cảnh cũng là điều người đàn bà cần. Còn lão, lão cần có một người đàn bà, dù cho người ấy luôn đứng sau lão, nhưng đấy lại là chỗ mạnh nhất của đàn bà. Lão cần một chỗ để lão có thể xoá bỏ, tháo gỡ, và rồi khoan khoái được hưởng cái dịu dàng, không khí đầm ấm, cử chỉ và tiếng nói ngọt ngào… Những điều đó, hắn nhận ra, hắn không toàn vẹn, còn lão sói này, lão có đủ. Lão sống trong môi trường sạch. Có bàu không khí đó, lão sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi thử thách. Lão đã và đang làm điều đó, có được điều đó. Hoá ra lão Rô cũng hay chuyện. Lão cứ ngâm nga chuyện nọ chuyện kia không dứt, không đứng lên, chỉ đôi khi, thấy lão liếc nhìn cô vợ của ngày xưa, cô gái cái thuở mà biển không có sóng, cái thuở mà trăng sao trên trời xuyên thấu vào đôi mắt cô dân quân và tuần trăng mật của họ chu du trên chiếc thảm Ba Tư. Hôm đó, gió đưa họ ra biển, biển thì thào ru họ bằng rì rào, êm ả của con sóng, và họ họ đưa nhau vào xa khơi mênh mang bởi những nụ hôn. Họ hôn nhau cho đến khi trái đất tỉnh giấc. Kỳ lạ và khiến lão Rô không thể quên là trong một đêm trăng sáng vằng vặc, gió cùng mây đu đưa, bồng bềnh, còn biển thì phẳng như một mặt gương, mọi sự cứ êm đềm trôi như nước dòng sông quê hiền hoà, hoặc nếu thêm một chút lãng mạn, êm đềm bên cô Tấm dịu hiền, lão Rô thấy xuất hiện trên trời đám mây ngũ sắc, đám mây này lúc như đang biến thành hình con ngựa, con rồng, con phượng, khi thành hình người con gái xiêm áo dạ hội sặc sỡ, dáng điệu uyển chuyển trong nét mong manh… Tất cả những hình ảnh đó là hình ảnh của một vũ hội. Múa chính cùng với nàng tiên xiêm áo lễ hội là một chàng trai tuấn tú, nho nhã với dáng học trò… mây, gió, màu sắc xanh vàng đỏ quyện vào nhau, bay bay trong trời đất mà không phải trời đất, là nơi nào đó xa xăm, nơi người ta ước vọng, người ta hướng đến. Tất cả những ao ước như những ham muốn, khát vọng đó đang lồ lộ trước mắt lão. Lão ngây người, nhìn không chớp mắt và há hốc mồm, không nói được câu nào. Nhưng đó là chuyện trên trời. Chuyện dưới biển mới kỳ thú và rất sát đời thường. Dẫu biết vô số người, một năm ba trăm sáu nhăm ngày ăn nằm với biển, nhưng để tận mắt nhìn thấy sự kỳ thú trên biển như lão Rô này, cũng chẳng có mấy người. Lão Rô nhẩn nha, cầm chén rượu mà lão ngâm đủ mọi thứ trên rừng dưới bể, tay lắc lắc đung đưa cái li. Hắn nhận ra lão Rô có bàn tay đặc biệt, đặc biệt là ở những ngón tay khác lạ. Ngón tay lão Rô đều tăm tắp , không dài, không ngắn, cũng không thon, nhưng tất cả năm ngón tay lão cầm chén rượu sao mà đều nhau thế. Hắn nghĩ, hẳn lão này có điều kỳ lạ, rất kỳ lạ là khác. Cách sống mới chỉ thể hiện một phần, còn nội tâm lão ấy mới là điều cần nói. Lão kể về một buổi trưa, trưa ấy cũng đầy nắng, đầy gió. Lão thấy ngoài biển kia như có gì xáo động. Linh tính cho lão biết trong lòng biển chắc phải có chuyện. Lúc đó, lão đứng trên mỏm đá nhô ra ngoài biển với tầm xa nhất, nhìn rõ một khoảng mênh mông im phăng phắc. Biển êm hay bất cứ một cái gì êm ả cũng đang là chuẩn bị cho một sự tích tụ để bùng nổ. Lão chờ đợi sự bùng nổ của biển, lão nghĩ đến một cơn giông bão. Bất chợt lão giật mình thảng thốt, phía rất xa ngoài kia như có sóng lớn, những con sóng vươn cao, trắng xoá. Cả mặt biển mênh mông bỗng chốc chìm trong sóng. Và mưa, mưa rất to che hết tầm mắt. Một bức mành chắn ngay trước mắt lão, khiến lão tức anh ách, lão vùng chạy xuống, thực ra lão lao xuống biển với tốc độ như thế nào, lão cũng không rõ, chỉ biết lão nhắm mắt mà nhảy, nhảy những bước rất dài như trong trạng thái phi trọng lượng, lão ào xuống mép biển và thấy rõ sự kỳ thú có một không hai, hàng trăm con cá heo dập dờn, nô dỡn, nhảy múa trên sóng trước mắt lão. Bản hợp xướng của biển cả đang được các chú cá heo biểu diễn. Những con sóng biển cũng uốn oéo vòng vèo kỳ lạ theo sự vùng vẫy của các chú cá heo. Theo dân biển chuyên sông nước, cá heo xuất hiện là một điềm lành. Nhưng lão Rô lại suy diễn sang chiều khác, cổ tích huyền bí về sự thông minh với động tác lặn ngụp của loài cá heo. Người ta bảo cá heo lặn ngụp không phải chơi, cá heo đang tìm bộ lòng của một ác sư đã tu thành chính quả. Vị ác sư nọ sau khi nghe một nhà sư uyên bác giỏi thuyết pháp, giác ngộ muốn dâng tấm lòng mình lên đức Phật. Vị sư có tài thuyết pháp kia còn lưỡng lự thì ác sư đã mổ bụng mình, nhờ vị sư thuyết pháp dâng tấm lòng mình cho Phật. Vị sư uyên bác có tài thuyết khách kia đội bộ lòng của ác sư với sự khó chịu của mùi hôi thối do đường xa. Nhân khi phải đi qua biển, nhà sư uyên bác kia vất bộ lòng xuống biển cho cá ăn. Khi gặp đức Phật, Phật có hỏi nhà sư uyên bác còn thiếu cái gì. Nhà sư uyên bác nhớ ra bộ lòng của ác sư. Hối hận vì sự thiếu ý chí của mình, nhà sư uyên bác nọ lao mình xuống biển để tìm lại bộ lòng của ác sư. Đức Phật đã biến nhà sư tinh thông uyên bác thành cá heo, để suốt đời đi tìm bộ lòng của vị ác sư đã tỉnh ngộ kia, dâng trả cho Đức Phật. Đấy là chuyện của biển mà lão chứng kiến. Lão Rô nói, chẳng biết có đức Phật không, chẳng biết có ác sư không, chẳng biết có vị sư thông tuệ không, nhưng nếu chưa toàn tâm toàn ý cho làm việc thiện, vẫn luôn phải có sự trả giá. Trả giá cả cuộc đời. Nghe chuyện lão Rô, hắn nghĩ mãi về sự trong sạch. Tại sao lão nói xã hội văn minh các ông đầy những bẩn thỉu và giả dối? Đời thực tại có gì là thật trong sạch đâu. Nếu có, thì có bao nhiêu do con người vống lên. Ai là người chứng minh và phán xét cho được sự trong sạch đó? Nhà sư thông tuệ, uyên bác và thậm chí thuyết phục được cả ác sư trở lại con người lương thiện kia, vẫn có sự giả dối. Mục đích của vị sư đó, vẫn chỉ nghĩ đến danh vọng và mong ước thành chính quả. Cái cốt thật, vẫn chỉ là khoác lên mình chiếc áo cà sa và khéo che đậy bởi những lời nói dối mà thôi. Vị sư đó mãi không trở thành người trong sạch, một khi vẫn không thật tâm. Mà để nhận biết được con người thật tâm thì chỉ có đấng tối cao mới biết. Với loài người, ai sẽ là đấng tối cao phán xét điều đó. Đời không phải và không thể vậy nhưng đời lại luôn như vậy. Có những cái đích của sự tốt đẹp chỉ có thể mơ tới chứ không bao giờ có để được sống cùng nó. Đừng đòi hỏi điều gì quá đáng, một khi ta đã biết, đó là quá đáng thì hợp đạo hơn. Vâng, nên như vậy. Mọi sự quá đà đều sẽ dẫn đến đổ vỡ, xôi hỏng bỏng không. Đừng đao to búa lớn lên gân, to giọng. Chẳng ai nắm tay đến sáng mãi được hết. Hắn nhìn ra biển rồi lại nhìn lên rừng, hắn thèm một sự trong sạch và hắn tỉnh ra, hắn đang ở trong môi trường cực kỳ trong sạch, chỉ có điều, hắn có vượt qua cái ngưỡng ham muốn đôi khi là độc ác, để sống trong sạch hay không. Vinh Anh-3/7/22

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét