Với bạn bè đầu năm
Bạn bè mình không có ai làm làm to, chỉ thuộc tầm cỡ “trung
gian nịnh thần”. Theo kinh nghiệm của mình, đó là loại “cái gì cũng biết nhưng
chẳng biết cái gì hết cả”. Thành ra nói với các bạn cũng dễ, gặp nhau nói chuyện
đông tây, kim cổ không phải đắn đo câu chữ, uốn lưỡi lạc giọng hoặc cố nở nụ cười
có pha chút nịnh nọt “chán mớ đời”, dẫu cho cả đời cũng chẳng nhờ vả nhau việc
gì.
Người Pháp quan niệm “thời
gian màu xanh”. Nhà thơ Đoàn Phú Tứ lại cho rằng “màu thời gian không xanh, màu thời gian tim tím, hương thời gian không
nồng, hương thời gian thanh thanh”. Tôi người Việt, tôi ngả về phía thời
gian màu tím.
Nhà văn thời Liên Xô
Đum-bát-ze cho rằng: Trong cuộc đời, người
ta ít nhất cần một lần ốm nặng để đánh giá, phân tích toàn bộ chặng đường đã
qua. Chẳng phải vào lúc ốm gần đất xa trời ấy, người ta mới có thời gian để
chiêm nghiệm về những ngày đã qua. Lúc đó, hẳn con người sẽ biết màu thời gian
là xanh hay tím. Bởi chính lúc đó, ta mới phán xét được ta một cách minh bạch
và vô tư nhất. Câu này cũng giống như câu mà người đời thường nói: Khi cận kề
cái chết, con người nói điều nói thật.
Đầu năm theo phong tục người
ta chỉ muốn lời tốt đẹp. Nhưng điều đó đối với tôi nó nhàm và quả thật là nó giả.
Để nói được lời nói thật không dễ!
Vậy mà tôi lại không muốn giả,
không muốn lặp lại cái nhàm, thì tôi phải nói thật.
Nói về sự chậm chạp, chỉ sự
đi sau một vấn đề gì đó, người ta hay dùng từ “độ trễ”. Con người là một trong
những “vấn đề” đó. “Độ trễ” nhanh chậm, lâu mau của người tùy theo lứa tuổi, ở
tuổi chúng ta (với những người lứa chúng tôi mà có bạn đã bảo gần bát tuần, “độ
trễ” vô cùng lớn, lớn đến nỗi thậm chí không cần quan tâm đến “trễ” nữa, nghĩa
là mặc kệ cái thời gian, mày xanh hay tím, tao cũng chẳng quan tâm.)
Nhưng khi lâm bệnh, nghĩ đến
thời gian, mới thấy thời gian quả thật khủng khiếp có cả phần sợ hãi. Nó là cái
“hố đen” vũ trụ khi mê man. Tất cả sẽ bị rơi vào đó, tất cả sẽ bị nó chôn vùi.
Nó là thời gian đấy và nó đang rất gần ta bởi ta cũng đã sắp hòa vào cái khoảng
vô định mênh mang đó.
Trước cái mênh mang đó, có
phải ta thấy ta vô cùng nhỏ bé và con người thấp hèn chúng ta có còn ước mong gì
trong vô số những thèm muốn ở trên đời nữa không? Tôi chợt nghĩ, chỉ khi về
già, khi đã thoát khỏi dòng xoáy cuộc đời, đang đối mặt với cái hố đen ghê gớm
đó, mới nhận ra nhiều ham muốn mê muội đến cháy bỏng mà ngày trẻ ta cứ mù quáng
đâm vào, nó vô lý đến nhường nào.
Đối tượng gọi là bạn bè mà tôi đã viết ở trên chính đối tượng
thường gây cho tôi nhiều điều bực bội, ấm ách, khó diễn đạt. Khi diễn (đạt) ra
được rồi thì kết quả thường là không có hậu: “anh đi đường anh, tôi đi đường
tôi”. Vậy là mất bạn nhưng cũng chẳng hẳn ra mất, chỉ biết từ đây có gặp nhau
cũng khó nói chuyện. Cái ngày xưa thân ái bị cái phũ phàng cuộc đời hôm nay cướp
mất. Có chút tiếc nuối nhưng rồi lại thấy rằng chẳng nên tiếc, có khi còn mừng,
đã diễn đạt được cái nghĩ suy, cái nhận thức về cuộc đời của mình và thêm hiểu
về các bạn hôm nay. Cái ngày hôm nay nó làm chúng ta phân hóa, nó chia rẽ chúng
ta.
Các bạn của tôi đều đang tiến đến ngưỡng của tuổi tám mươi.
Có một vài bạn không còn mình mẫn, tội đó là tội của thời gian, thời gian nó
tàn phá, chẳng nói làm gì. Nhưng với đa số các bạn còn lại thì khác, không bị
thời gian tàn phá và vẫn còn luôn muốn chứng tỏ sự minh mẫn hoặc hiểu biết của
mình nữa kia. Điều này cũng không lạ vì tôi chính là dạng người như vậy, cứ suy
từ tôi ra, tôi thấy điều đó.
Việc bạn và người khác không đồng quan điểm là một việc bình
thường. Bạn không cần phải thay đổi, nếu như quan điểm của mình, dù cho quan điểm
đó không giống với bất kì ai. Đó là trạng thái của con người tự do. Chỉ cần bạn
không hổ thẹn với những gì mình nghĩ thì hãy cứ sống theo cách mà bạn cho là
đúng đắn. Hãy cứ sống
tốt đi, làm người tốt đi, tự ta thấy thanh thản và sẽ chẳng cảm thấy thiệt thòi
hay hối hận vì “cái suy nghĩ” hoặc hành động của ta.
Nhưng liệu bạn có sống tốt, bạn không hề bận lòng, bạn thản nhiên vô tư
nếu bạn thấy những bất công, giả dối, oan ức sát ngay bên bạn? Bạn trả lời thế
nào nếu bạn vẫn tự cho mình là người am tường, hiểu biết khi Tàu khựa đưa dàn
khoan cắm vào da thịt Tổ quốc? Liệu bạn có thể trả lời: “Đó không phải là việc
của tôi!”
Các bạn ơi, cho tôi diễn theo suy nghĩ của tôi, vì nhiều lúc
tôi cũng muốn để mọi sự trôi qua. “Quãng đường ta đi đã dài và ta đã mệt mỏi.”
Tôi nghĩ thế như một lời biện hộ, một sự phân bua, giải thích. Có một lời
khuyên mà tôi thấy nhiều người ở tuổi chúng ta thích thú: Đừng quan tâm đến xã
hội nữa mà hãy quan tâm đến cá nhân mình, ta phải tự lo cho ta, không ai lo cho
ta bằng ta. Hãy nhớ ta đã bị xã hội cho ra rìa. Tôi cũng có thể vận dụng lời
khuyên đó để bào chữa cho hành động “muốn bỏ qua” của mình. Nhưng rồi tôi không
thanh thản với suy nghĩ đó. Có ai nói văng vẳng bên tai: Ông hèn lắm, ông đang
nói dối!
Đã nghe nhiều người nói: “Hãy là một người tốt cho dù bạn có
bị cuộc đời đối xử tệ bạc đến đâu đi chăng nữa.” Đúng là lời thánh nếu không
cũng giống như một vị có chức sắc cao ở nước ta đang đứng trên bục nói điều hay
ý đẹp. Nói thì thế nhưng mà làm thì khó,
hỏi trên đời mấy ai làm được như vậy. Chắc là có nhưng không nhiều. Nó chỉ là
hình mẫu mà ta-con người muốn hướng đến. Vẫn biết cái thiện chỉ lối cho ta, bởi
đơn giản là vì ta muốn làm người tốt, người tử tế, lương thiện. Nếu phấn đấu được
như vậy, sẽ giúp bạn có trạng thái thư thái trong tâm hồn và đương nhiên, bạn sẽ
có giấc ngủ ngon vì không phải lo lắng bởi bất kì chuyện nào xảy ra đối với
mình.
Vậy sao bạn lại im lặng trước muôn vàn sự rối ren của cuộc đời?
Gọi là rối ren hay chính xác hơn là đời đang “loạn”? Lê Quý Đôn đã chỉ ra cách
đây 200 năm: “một đất nước mà trẻ không
kính già, trò không kính thày, quân kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ
phu ngoảnh mặt” là đất nước đang loạn.” Hiện trạng hôm nay có phải như vậy,
tôi xin hỏi các bạn, các bạn đều là những người thấu hiểu lẽ đời?
Sống trên đời cũng gọi là đã lâu nên những người ở tuổi chúng ta đều hiểu,
không ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ hoặc nói cho bạn biết những điều trong cuộc sống
cả. Mọi sự bạn cần phải tự mình chiêm nghiệm, xét đoán.
Vinh Anh
10/1/2018


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét