Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Viết để xả

Viết để xả


Nói về cái gọi là xã hội đang rất chi bát nháo hiện nay có khi lại vạ miệng. Lại nghĩ đến thằng bạn bên trời Tây, cái thằng mà dễ đến hơn ba chục năm không có liên hệ. Nó gọi cho mình nhờ vào  đọc được các bài viết trên blog một cách tình cờ nào đó. Vậy là những bức xúc về xã hội ngày nay của hai thằng gặp nhau.
Nói thật, đó là của hiếm với mình trong giai đoạn này. Vì sao? Đơn giản một điều, lũ bạn cùng học, cùng chiến đấu, cùng công tác và các mối quan hệ xã giao khác mà biết nhau, đều không hiểu vì sao, bỗng dưng trở thành xa lạ.
Và cũng nói thật, anh em trong gia đình mình cũng vậy, mình cảm thấy càng ngày càng xa cách. Ngày xưa loạn ly, sự xa cách có lý do dễ giải thích (dẫu có người ở phía bên kia) nhưng hôm nay, sự xa cách khó giải thích. Đặc biệt với mình, một con số nhỏ nhoi duy nhất trong cái gọi là đại gia đình. Tự dưng thấy lạc lõng trong cái vùng đất chật người đông và cũng rất nhiều tri thức. Trong buổi gặp mặt vui vui nào đó, trước sau thế nào cũng quay về cái hiện trạng không đồng nhất trong cách đối xử với giai đoạn xã hội hiện tại.
Tóm lại, tất cả “đối tác” của mình, nếu ai chống đối lại mình đều có một “vùng tư tưởng” như nhau. Đó là sự sợ hãi. Và chỗ dựa của lý luận này là: hãy nhìn vào những người khác, hãy để cho con cháu nó được sống. Rồi mình trở thành lập dị, một kẻ dở hơi, một lão già gàn thậm chí có kẻ con cho mình thần kinh có vấn đề.
Ờ thì thần kinh, ờ thì gàn, ờ thì dở hơi, ờ thì lập dị nhưng tôi xin hỏi các vị một vấn đề gần đây nhất, các vị có thích bóng rợp cây xanh của Hà Nội không và các vị có hành động nào để bảo vệ nó không? Câu hỏi đó bọn trẻ ranh bây giờ cũng khối đứa trả lời được, chẳng ai cấm đoán gì hết. Nó không mang nặng chất chính trị nguy hiểm như phải xuống đường phản đối bọn Tàu khựa xâm chiếm biển đảo quê hương, gặm nhắm đất đai Tổ quốc. Vậy mà mình vẫn cứ cô đơn trong cái đống tri thức nhà mình và cái đống tri thức đồng nghiệp nữaxa.
Phê phán con người ta thì dễ mà nhìn vào con người mình sao lại khó thế nhỉ. Đó có phải là sự đa dạng cuộc sống trong cái thế giới hỗn độn này.
Tìm đâu ra tâm giao với tri kỷ?

Vinh Anh

        9/4/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét